Ánh nắng rải lên thảm cỏ xanh tươi và đẫm nước, Thịnh Vọng nheo đôi mắt cho khỏi lóa, hơi nóng lan từ trán đến sau tai.
Cậu đoán chắc là do cơn gió nóng mà Cao Thiên Dương mang tới, bèn phẩy cổ áo đôi ba cái mới đáp lời Giang Thiêm: "Cái đấy sao mà làm tiền cược được, cá tới cá lui toàn tôi chịu thiệt."
Giang Thiêm nhướng mày, không đồng tình không phản bác. Im lặng một lúc, nửa bất đắc dĩ nửa khó hiểu hắn nói: "Lúc cậu hố tôi sao không cảm thấy thiệt?"
"Thì lẽ đương nhiên cơ mà." Thịnh Vọng bật cười phớ lớ, cảm giác hơi nóng không hừng hực như vừa nãy nữa, gió mát mơn man đong đầy hơi thở mùa thu.
Cậu cây ngay không sợ chết đứng: "Cậu nói là hố cậu mà."
"Hố gì đấy?" Cao Thiên Dương nhận chai nước từ tay bạn học phụ trách hậu cần, vừa bước tới vừa tu ừng ực.
"Không có gì, đang nói cái hố to tổ bố này của cậu đấy." Thịnh Vọng chỉ chỉ áo đồng phục trên người Giang Thiêm, thuận miệng đáp.
Ánh mắt ba người tập trung về sân vận động.
Trước khi bắt đầu vào sân, Thịnh Vọng đã chuẩn bị sẵn sàng, nhìn dáng người và cặp giò của Tống Tư Duệ là biết hắn chạy không nhanh cho lắm, nhưng cậu không ngờ rằng thế mà chậm đến vậy….
"Tốt nhất cậu nên nói cho tôi biết lão Tống đang giữ sức, đoạn cuối sẽ bứt phá." Thịnh Vọng chỉ chỉ cái người đang dần dần bị các lớp khác bỏ rơi.
Cao Thiên Dương cười ruồi đáp: "Chạy 200m thì giữ sức cái gì?"
Đang lúc nói chuyện, một nữ sinh lớp 8 vượt qua Tống Tư Duệ, hắn cố guồng hai cái giò ngắn ngủn, nhưng chẳng làm nên trò trống gì.
"Tốc độ lúc xuất phát là nhanh nhất đấy." Cao Thiên Dương đâm chọt Tống Tư Duệ chẳng thèm khách sáo: "50m cuối cùng cậu sẽ phát hiện ra chân nó guồng nhanh cực kỳ, thấy hamster chạy trong lồng bóng bao giờ chưa? Chả khác gì như thế luôn. Nhìn như bứt phá đấy, nhưng thực tế thì chả có gì, chỉ là mơ hão thôi."
Quả nhiên, y như lời hắn nói, khi Tống Tư Duệ guồng chân đến điểm nối tiếp và trao gậy cho Lý Dự thì ưu thế của Cao Thiên Dương đã bay hết cả. Từ vị trí đầu cách xa tít tắp đến vị trí thứ 5 đếm ngược từ dưới lên, chỉ cần 200m.
"Bình tĩnh, đừng lo. Nghĩ tới khẩu hiệu của lớp mình đi." Cao Thiên Dương chỉ tấm băng rôn đỏ chót bắt mắt: "Chẳng màng thắng thua, đua xong là được. Vùng lên lớp A tôi ơi."
Thịnh Vọng: "…."
"Sao tôi phải đồng ý với nó làm gì để bây giờ bẽ mặt nhỉ?" Thịnh Vọng nghiêm túc hỏi Giang Thiêm.
Giang Thiêm đáp lời hời hợt: "Tôi cũng đang thắc mắc đây."
"Kính tình hữu nghị vĩ đại." Cao Thiên Dương nâng chai nước của hắn.
Tâm trạng của ba người họ vững vàng, nhưng Lí Dự đón gậy thì đã sụp đổ hoàn toàn. Em vốn chẳng giỏi môn này, chỉ vì là lớp trưởng mới bị kéo vào cho đủ quân số thôi, chẳng mấy chốc thứ 5 từ dưới lên biến thành thứ nhất từ dưới lên.
Đằng trước, trọng tài phất cờ, những người phụ trách chạy ở vị trí thứ tư bắt đầu lên đường băng, Thịnh Vọng là một trong số đó. Cậu đã làm nóng người trước rồi, giờ chỉ chạy bước nhỏ tại chỗ và khom lưng chuẩn bị xuất phát ở điểm nối tiếp.
Từng người từng người xông qua, những lớp khác đã nhận gậy hết rồi, mà Lí Dự vẫn còn hơn 10m.
Chị Tinh thường nói tâm trạng em chênh vênh, dễ căng thẳng hay lo nghĩ, đặc điểm ấy bị phóng đại gấp nhiều lần trên sân thể dục – nơi adrenalin tăng vọt….
Chạy đến điểm cuối nước mắt em đã lưng tròng.
Trong tầm mắt nhòe nhoẹt, Thịnh Vọng chuẩn bị sẵn sàng nơi đón gậy là một hình bóng sáng sủa và rõ nét nhất.
Giây phút em chuyền cây gậy đi, bỗng nghe thấy Thịnh Vọng nói: "Ầy, đừng khóc nữa."
Ngay sau đó, cậu trai vọt đi như tên bắn.
Thiếu niên tung bay đánh động lòng người, khi chạy băng băng như xuyên thủng cả thời gian. Nhưng vào giây phút ấy, chẳng ai nghĩ đến mấy thứ kiểu cách nữa, chỉ có một phản ứng thẳng thừng nhất: cả lớp A sục sôi, gào thét khản cổ về phía đường băng.
Ngay sau đó họ bỗng nhận ra, không chỉ có lớp A đang gào mà lớp khác còn nóng hơn cả họ.
"Đù má —– chúng mày bật tool hack đấy à!!!" Cán sự thể dục lớp B không tham gia chạy tiếp sức, ngồi tại chỗ gào lên với lớp A.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!