"Gì cơ tôi gọi cậu gì cơ?" Thịnh Vọng giả ngu. Không phải cậu cố tình không trả lời, mà là nói "Anh tôi" với người khác thì rất trôi chảy, nhưng đến lượt Giang Thiêm, cậu chẳng tài nào thốt ra nổi.
Chắc có lẽ xuất phát từ tâm lý ăn thua khó hiểu của con trai, nhỉ. Thịnh Vọng thầm nghĩ.
Giang Thiêm vẫn nhướng mày nhìn cậu như thế.
Thịnh Vọng muốn so găng với hắn nhưng chưa đến nửa giây đã bại trận. Cậu rút tay phải ra khỏi tay Giang Thiêm và nói: "Tôi là em trai của cậu."
Bạn trẻ Khâu Văn Bân thật thà ngồi đối diện nghe vậy thì cười mãi không ngừng. Thịnh Vọng trông như đã giành được thắng lợi, đắc chí vênh vênh cằm, sau đó nói: "Được rồi không đùa nữa, đọc sách đọc sách."
Cậu miết các đốt ngón tay phải và cúi đầu tập trung nhìn sách.
Khóe mắt liếc thấy Giang Thiêm nhìn một chốc mới dời tầm mắt và đeo tai nghe lên, chiếc bút nước lặng lẽ quay quanh các ngón tay hắn, thỉnh thoảng sẽ tạm dừng và tiếng bút sột soạt rơi trên trang giấy.
Khâu Văn Bân ngồi đối diện thì mặt ủ mày chau nghiên cứu vở tổng kết, cậu rút cây kéo trong ống đựng bút ra, ướm thử trang giấy hồi lâu mới quyết tâm xuống tay.
Chủ nhiệm lớp 11 là một người siêu cổ hủ, không bao giờ biết mở một mắt nhắm một mắt là gì, đã bảo không được đem điện thoại đến lớp thì nhất quyết không cho cầm. Khâu Văn Bân là một học sinh nề nếp, dưới sự quản thúc của giáo viên chủ nhiệm đã tạo thành thói quen tốt không chơi di động, điều ấy xuất sắc hơn 90% học sinh trong khối, nhưng mà có vẻ hơi hơi chín quá hóa nẫu.
Cậu nhay nhổ lâu thật là lâu mới nhớ ra điện thoại là một công cụ. Cậu lúng túng dòm 2 anh trai học đỉnh, phát hiện họ không nhấc mắt tí nào mà cực kỳ chuyên tâm. Thế là vội vội vàng vàng móc điện thoại ra tìm kiếm cách làm vở tổng kết hiệu suất cao, sau đó tải tạm một app scan, chĩa vào câu sai chụp tách một cái.
Cách ấy quả thực tiết kiệm thời gian hơn việc chép lại nhiều, trong ký túc có sẵn máy in tự phục vụ, cậu chỉ cần in câu sai rồi dán vào vở là được.
Trước đây cứ phải chép câu sai thông đêm suốt sáng, hôm nay cậu chỉ mất 5 phút thôi đã tổng kết xong rồi.
Trời mới biết đã bao lâu rồi cậu chưa được trải nghiệm cảm giác chạy xong deadline trước thời hạn. Đây là lần đầu tiên cậu có cảm giác thoải mái trong việc học kể từ khi bước vào trường trung học trực thuộc.
Khâu Văn Bân muốn nói cảm ơn Thịnh Vọng vì đã nhắc nhở mình, nhưng mà ngại quá.
Cậu liếc đối phương vài lần, vừa định mở miệng thì thấy ông lớn đây đột nhiên buông tay ra, cầm cây bút để đó mãi chẳng thấy dùng lên, bắt đầu viết chữ vào vở.
Khâu Văn Bân sửng sốt một lúc mới chợt nhớ ra: Đúng rồi! Ông lớn đang luyện chữ cơ mà? Thế cậu ấy vừa nhìn chăm chú lâu ơi là lâu cái gì vậy? Bảng chữ mẫu?
Đầu Khâu Văn Bân dần dần mọc đầy dấu hỏi chấm.
Cậu nghi ông lớn đang đờ đẫn, nhưng cậu không có chứng cứ và không dám nói.
Sử Vũ bước từ phòng tắm ra, tóc hắn chỉ dài hơn đầu đinh một tí nên khăn mặt vò vò dăm ba cái đã khô hơn nửa rồi. Hắn dốc nước trong tai ra, nói với mấy người khác: "Tôi xong rồi đấy, các cậu có đi tắm không?"
Thịnh Vọng "À" lên, viết xong vài chữ cuối cùng mới ngẩng lên hỏi hắn: "Mấy giờ trường mình tắt đèn?"
"11 giờ 20." Sử Vũ đáp.
"Ầu, không cần vội." Thịnh Vọng luyện xong số tờ ngày hôm nay, gấp vở lại rồi mở một quyển sách khác.
Sử Vũ ngồi xuống mép giường, lướt lướt wechat một lúc rồi chơi ván game. Sờ tóc thấy khô hết rồi mới đứng dậy. Tối nay hắn bỗng được tiếp thêm động lực, muốn trải nghiệm cảm giác chăm chỉ đã lâu chưa có.
Thế nhưng những đề phát vào ban ngày hắn đã làm xong trước buổi tự học tối rồi, dù cho Văn đi chép hết, tiếng Anh chép một nửa, hắn đâu thể lôi ra làm lại lần nữa được?
Hắn sống những tháng ngày được chăng hay chớ lâu quá rồi, ngoài mấy tờ đề ấy ra thì trong giây lát chẳng biết mình phải làm gì nữa.
Hắn loanh quanh luẩn quẩn và dừng bên cạnh Giang Thiêm, vỗ vai người ta gọi: "Anh Thiêm."
Giang Thiêm cau mày một cái rất khẽ, sau đó tháo tai nghe ra. Hắn không thích cảm giác bị người khác cắt đứt dòng suy nghĩ, vẻ mặt hắn vốn đã chẳng niềm nở gì cho cam nay càng lạnh lẽo hơn.
Sử Vũ hơi ngại, nhưng vẫn hỏi: "Cậu đọc cái gì thế?"
Giang Thiêm lật bìa sách lên cho hắn nhìn.
"À quyển này hả." Sử Vũ đứng thẳng dậy nói: "Giáo viên Lý lớp tôi cũng đề cử, bảo là lớp các cậu dùng quyển này để ôn thi học sinh giỏi. Có hay không? Hay thì tôi cũng đi mua một quyển xem sao."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!