Chương 4: Mục tiêu nhỏ

[*] Giải thích điểm thi Đại học ở Giang Tô (nên đọc để hiểu chương 4,5): Tổng điểm 3 môn Toán Văn Anh là 480. Nếu chọn Khoa học tự nhiên thì môn Toán: 200 điểm (gồm 2 đề chính 160 + phụ 40), Văn:160, Anh: 120. Nếu chọn Khoa học xã hội thì môn Văn 200 điểm (gồm 2 đề chính 160 + phụ 40), Toán: 160, Anh: 120. Ngoài 3 môn bắt buộc, còn phải thi thêm tổ hợp 2 môn quy điểm theo A,B,C,D.

Kiểu thi này ở Giang Tô hoàn toàn khác với những tỉnh khác và theo cảm nhận của thí sinh thì khá dã man.

Đây là cuộc thi dài đằng đẵng nhất từ trước tới nay.

Cách khi thu bài còn 30 phút nữa, Thịnh Vọng xoay bút quanh ngón trỏ hai bận rồi đặt xuống bàn. Tiếng động rất khẽ nhưng vẫn kéo tới không ít ánh mắt —

- tò mò, hóng hớt, đồng cảm, có cả tiện mắt nhìn thoáng qua.

Ở cái tuổi choai choai này ấy mà, tin đồn luôn thổi rất nhanh, vì thiếu niên không có bí mật, mỗi một việc đều có thể trở thành câu chuyện ai ai cũng biết.

Qua tối hôm đó, tất cả mọi người đều biết: cậu chàng đẹp trai mới chuyển tới lớp chuyên A toang cả 5 môn, chắc điểm chỉ được 1 chữ số thôi, rõ là thảm thiết! Rồi thì đến cả thầy cô lớp khác vào coi thi cũng không nín nổi phải nhìn cậu vài lần.

Tiếng chuông vang lên vào giây phút cuối cùng, thầy giám thị vỗ vỗ tay nói: "Đã hết giờ thi, các em đặt bút xuống. Này cái bạn nam ngồi hàng đầu cạnh cửa sổ, đừng viết nữa. Đều là học sinh lớp A cả, hơn thua gì mười, hai mươi giây? Cho các bạn lớp khác cơ hội vùng dậy nữa chứ."

Mọi người phì cười, mặt mày cậu bạn kia đỏ bừng đặt bút xuống, xoa xoa bàn tay dính nhớp mồ hôi.

"Mày lo cái khỉ gì, có mỗi câu cuối thôi mà. Bạn mới vào còn bình tĩnh hơn mày." Đứa bạn ngồi sau đá ghế cậu, buột miệng đùa vui. Mọi người lại thò cổ nhìn Thịnh Vọng.

Đùa kiểu ấy không đủ thiện ý nhưng cũng chẳng ác ý. Chẳng qua vì sự xa lạ mà trong con chữ, vô tình đẩy người mới vào ra khỏi tập thể lớp mà thôi. Đây gần như là chuyện phải trải qua vào giai đoạn đầu mới chuyển trường, Thịnh Vọng thấy thì thấy nhưng không trách, còn thuận miệng cười đáp lại: "Chuẩn đấy."

Mọi người không ngờ cậu sẽ đáp lời, bấy giờ sửng sốt.

"Nói ít thôi, các bạn ngồi cuối dãy thu bài từ dưới lên trên cho thầy." Thầy giám thị dứt lời, trong phòng học vang lên tiếng ghế xê dịch.

Giang Thiêm cầm bài thi đứng dậy, hai ngón tay gõ "Cộc" lên bàn Thịnh Vọng, ý nhắc cậu nộp bài thi.

Thịnh Vọng liếc xéo hắn, đang định đưa bài thi ra thì Cao Thiên Dương thừa dịp lộn xộn quay đầu hỏi: "Cậu ổn không?"

"Chắc có." Thịnh Vọng nói.

"Uầy, thế mà còn cười được." Cao Thiên Dương giơ ngón cái: "Tâm lý vững đấy, nếu tôi mà gặp tình huống như cậu thì chắc tôi trầm cảm luôn rồi."

Làm sai không là cái gì hết, ít ra còn viết được. Chẳng biết gì mà còn phải ngồi im suốt 2 tiếng mới là tra tấn.

Vài bạn học quay đầu nhìn qua đây, muốn nhìn xem bài thi của Thịnh Vọng trắng trẻo đến cỡ nào. Người bình thường ai chả hiếu kỳ, và Cao Thiên Dương cũng thế.

Nhưng không ai thành công hết, vì có một học bá mặt lạnh thiếu kiên nhẫn đang đứng bên.

Không đợi họ kịp thấy gì, Giang Thiêm đã thu bài bước đi mất rồi. Thịnh Vọng đang định mở miệng, tay bỗng trống trơn, lúc ngẩng đầu lên nhìn thì Giang Thiêm đã gõ bàn Cao Thiên Dương.

"Đây đây đây." Cao Thiên Dương chán chường nộp bài thi.

Cuối cùng đã xong một môn.

Thịnh Vọng vươn vai duỗi eo, sau đó cầm cốc nước đứng dậy.

"Bạn kia em đi đâu đấy?" Thầy giám thị ngẩn tò te nhìn cậu.

Thịnh Vọng ngẩn tò te hơn cả thầy: "Đi rót cốc nước ạ."

Cậu nhìn xung quanh một vòng, đột nhiên phát hiện tất cả mọi người trong lớp vẫn đang ngoan ngoãn ngồi tại chỗ, cậu là người duy nhất chuẩn bị nghỉ giải lao.

Thầy giám thị thu xấp bài thi đặt gọn sang góc trái bàn, rồi cầm lấy bì đựng đề bên phải nói: "Đã thi xong đâu, vẫn còn đề nữa mà, em quên à?"

………

Nà ní????

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!