Chương 38: Hiểu lầm

Chuyện nội trú không được suôn sẻ cho lắm, vừa đề xuất đã bị rất nhiều người phản đối. Những người đó gồm Thịnh Minh Dương, Giang Âu và thím Tôn bảo mẫu.

Thịnh Minh Dương gọi video 3 cuộc liên tiếp. Thịnh Vọng nhận một cuộc cúp 2 cuộc, nhưng vẫn bị bố mình lải nhải tới mức đầu óc ong ong.

Đã 1 giờ sáng rồi mà "Bách khoa dưỡng sinh" bỗng dưng chẳng thèm dưỡng sinh, siêng năng gửi tin nhắn.

Thịnh Vọng đeo tai nghe, lướt nhanh qua hơn 10 tin nhắn thoại. Dù gì cũng là cha con ruột thịt, chỉ nghe mở đầu thôi cậu đã biết đối phương định nói gì —–

"Chắc chắn có chuyện gì đó làm con trai bố khó chịu rồi, chứ không đang yên đang lành sao tự dưng muốn ở nội trú?"

"Vọng tử ơi, tâm sự với bố nhé?"

"Đừng im re thế, có gì cứ nói thẳng ra. Cái tuổi này của các con luôn cảm thấy bố mẹ lỗi thời cổ hủ, cứng nhắc ngoan cố, thực ra không phải tất cả đều như thế."

"Là vấn đề của bố hay cô Giang?"

…………

Thịnh Minh Dương là người có văn hóa, Thịnh Vọng lớn ngần này rồi mà chưa từng thấy ông nổi giận với ai bao giờ. Nhưng đồng thời ông cũng là một người cương quyết, chẳng qua sự cương quyết ấy bọc trong những lời nói dịu dàng nên người bình thường rất khó phát giác.

Người giao tiếp với Thịnh Minh Dương thường sẽ đi theo con đường ông đã vạch ra trong vô thức. Ông luôn có cách thuyết phục bạn, nhưng bạn thì rất khó thay đổi cách nghĩ của ông.

Giống như bây giờ, ông cứ khăng khăng cho rằng con trai mình muốn ở nội trú vì đang khó chịu, còn chứng minh quan điểm này từ tất cả các khía cạnh khác. Dù Thịnh Vọng đã nói rất nhiều rằng "Con không khó chịu gì cả".

Chẳng có tác dụng gì sất, cứ như cậu mà không làm theo ông thì cuộc lải nhải sẽ mãi mãi không thấy điểm dừng.

Tin nhắn thoại cuối cùng dài tới 60 giây, Thịnh Vọng chỉ nghe 5 giây rồi tắt luôn.

Cậu tháo tai nghe xuống quẳng lên bàn, sốt hết cả ruột. Cậu ngửa đầu tựa lên ghế một chốc, cuối cùng vẫn không nhịn được.

Cậu ấn nút ghi âm, nói: "Con đã bảo không phải vì bực tức cơ mà, con không bực tức gì hết. Bố có thể nghe con nói một lần được không hả."

Thịnh Minh Dương trả lời nhanh như chớp: "Nghe đây. Có chuyện gì con phải nói ra thì bố mới biết được chứ. Bố sợ con không vui."

Nỗi cáu kỉnh trong Thịnh Vọng dâng cao, nhưng cậu có một đặc điểm rất giống Thịnh Minh Dương: cậu sẽ không bao giờ rống lên với người khác một cách bất lịch sự, làm thế mất mặt lắm.

Cho dù là bây giờ, cậu cũng chỉ nặng giọng hơn, nói nhanh hơn thôi.

"Tính con hẹp hòi cáu kỉnh, những khi thực sự tức giận có lần nào không nói với bố trước không? Có lần nào có ích không? Con đã bảo con không muốn nhà mình có thành viên mới, ở một mình đủ rồi, bố bận thì bố cứ đi đi, khi nào về nói trước cho con biết, con chờ được mà. Bố nghe xong thì sao? Bố tìm cô Giang."

"Sau đó con nghĩ thông rồi, mẹ con đã mất, tương lai còn vài chục năm nữa, con sẽ trưởng thành sẽ yêu đương sẽ kết hôn, bố chẳng thể một thân một mình mãi được. Bố có thể tìm người mới, con đồng ý. Chỉ cần đừng bảo cô ấy thế chỗ mẹ con thì sao cũng được hết. Kết quả thì sao? Bố để người ta bước vào cái nơi con ở hồi bé, ngủ trong phòng mẹ con từng ngủ, vào phòng bếp mẹ con từng dùng, làm những món ăn cô ấy thích."

"Bố cố tình chứ gì."

"Bố cố tình tìm một người giống mẹ con, bố biết con không tài nào bắt bẻ được cô. Chỉ cần cô tốt tính thì con sẽ chẳng có lí nào nổi cáu với cô, bố tính cả rồi, bố biết chắc sớm muộn gì con cũng phải chấp nhận cô."

"Được thôi, giờ con chấp nhận rồi đấy."

Thịnh Vọng vẫn ngửa đầu tựa lưng vào ghế như cũ, di động kề sát bên môi, con ngươi đen nhánh nhìn đau đáu ngọn đèn trên đầu.

Nhằm giữ vững tỉnh táo những lúc đọc sách, cậu dặn riêng thím Tôn đổi bóng tuýp thành đèn led. Bình thường không cảm thấy gì, chờ nhìn chằm chặp một lúc lâu mới thấy đèn led chói mắt cỡ nào.

Rọi thẳng vào làm mắt người ta nhức nhối, chẳng hiểu sao bỗng hoen đỏ.

Cậu nói: "Con uống rượu cô pha nước mật ong cho con, con bị ốm cô chạy khắp nơi tìm thuốc cho con, đã lâu rồi con chưa được ăn những món ấy, cô học để làm cho con. Không ai thay thế được mẹ con, nhưng con chấp nhận nhà mình có thêm 2 người nữa."

"Con đã nói với bố rồi con không ghét cô Giang, con có thể coi cô như một thành viên trong nhà, con với Giang Thiêm cũng thân nhau lắm, cực kỳ thân luôn. Con không giận ai và chẳng ai chọc tức con hết, con chỉ muốn ở nội trú thôi."

"Bố có thể lắng nghe con nói một lần được không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!