Chương 37: Cư trú

10 năm trước, khoảnh sân này thậm chí còn chật chội hơn bây giờ.

Khu tập thể Ngoài rặng ngô đồng vừa được sơn mới, thoạt nhìn gọn gàng và đẹp đẽ, đè bẹp những ngôi nhà cũ kĩ trong ngóc ngách xó xỉnh, cụ Đinh là một hộ trong số bị đè bẹp ấy.

Nhưng thời ấy tóc cụ chưa hói, tinh thần phấn chấn, sức khỏe dồi dào. Cụ trồng đủ các loại hoa hoa cỏ cỏ trong những chiếc bồn sứ vại gốm xếp dưới chân tường, còn nuôi một con mèo mướp tên là "Đội trường", đỡ cho mấy con chuột quậy banh nóc nhà.

"Đội trưởng" là con mèo khôn nhất cụ Đinh từng nuôi, hiểu tiếng người hơn cả chó, chỉ đâu đánh đấy. Hồi đó nhờ nó mới lừa được Giang Thiêm vào nhà.

Giang Thiêm hồi 5-6 tuổi không thích nói chuyện giống y như bây giờ, lúc nào cũng rầu rĩ. Nhưng dù gì vẫn còn bé, rất dễ bị thu hút sự chú ý và rất dễ mềm lòng, chỉ cần "Đội trưởng" nằm nhoài trên chân hắn thôi là hắn chịu chết.

Các hộ gia đình trong Ngoài rặng ngô đồng đã làm hàng xóm với nhau mấy chục năm nay nên hiểu nhau lắm. Các ông bà già không có trò gì giải trí bèn thích tụ tập tán dóc và chơi cờ với nhau, bàn chuyện nhà này nhà kia trong những khi rỗi rãi.

Cụ Đinh không thích ngồi lê đôi mách, nhưng có niềm đam mê với cờ, và rồi dần dần nghe được hết mọi chuyện về bệnh tình của bà ngoại Giang Thiêm. Cụ vốn quen biết với nhà họ Giang, cộng thêm rất thích Giang Thiêm, thường đi lại với nhau nên coi hắn như một nửa cháu trai.

Ông cụ thường ra lệnh cho "Đội trưởng" nằm bò trên bờ tường, thấy Giang Thiêm đi ngang qua nó bèn nhảy bổ xuống như hổ vồ mồi.

Giang Thiêm đang đi, rất hay bị một con mèo đột nhiên rơi xuống đầu. Rõ ràng hắn đã phanh lại ngay lập tức, nhưng con mèo ấy cứ ngã nhoài trên giày hắn, tròn tròn mềm nhũn.

Cụ Đinh rất thích xem cảnh ấy: đứa trẻ hoảng hốt sững sờ, đi không được mà ở chẳng xong, đành đứng đơ tại chỗ so găng với con mèo. Lúc này, cụ sẽ gào lên giải vây, tiện thể kéo Giang Thiêm vào sân.

Đôi lúc là gói hoành thánh sủi cảo, đôi lúc là ăn bữa sáng giản đơn với cháo, đôi lúc sẽ hấp vài con cá hoặc ninh một bát canh, ông cụ nghĩ mọi cách để bắt Giang Thiêm ăn.

Bé con vừa xí hổ ngại ngùng vừa bướng bỉnh cứng đầu, bạn hỏi nó có ăn cơm không, nó sẽ gật đầu rầu rĩ đáp: "Có ạ."

Bạn hỏi nó vì sao không về nhà, nó sẽ trưng cái mặt nghiêm trang và nói: "Ra ngoài chơi."

Ông cụ ấn tượng nhất với ngày hôm ấy, vào lúc nhá nhem tối, chân trước cụ mới nghe đồn gần đây bà cụ nhà họ Giang không nhận ra ai hết, đến cháu ngoại cũng nhận nhầm và khóa cửa không cho cháu vào, chân sau đã thấy Giang Thiêm đứng ngay ngoài bờ tường nhà mình.

Khi ấy hắn gầy lắm, cẳng chân cẳng tay dài đuỗn, ngờ ngợ trông thấy bóng hình của thời kì thiếu niên. Hắn xách balo, ngón tay quấn quấn dây đeo chìa khóa trên cổ, cuộn tròn xoắn xuýt. Nhìn cái biết ngay có chìa khóa mà chẳng làm được gì.

Cụ Đinh vỗ vai hắn, khom lưng hỏi hắn: "Có ăn cơm không?"

Ban đầu hắn hơi lưỡng lự, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu đáp: "Có ạ."

Tối muộn rồi con hẻm nhỏ mới lên đèn, nhà nhà thơm ngát mùi thức ăn, giờ là thời điểm đậm đà hương vị cuộc sống đời thường nhất trong một ngày.

Hắn đứng ngoài bờ tường nhà người khác, nói: "Ông ơi, cháu xem mèo tí được không ạ?"Cụ Đinh ngơ ngẩn một lúc lâu, rồi vuốt mép album cong cong, nói: "Cháu biết cái tính của Tiểu Thiêm rồi đấy, khó mà bắt nó chủ động mở miệng yêu cầu thứ gì đó, từ bé đã vậy rồi."

"Nó nói với ông muốn xem mèo thì có nghĩa là nó thực sự không còn nơi nào để đi nữa."

Ánh mặt trời ban trưa chói chang gai mắt, nhưng ngả mình xuống căn nhà này thì chỉ có khoảnh sân lộ thiên mấy mét vuông hứng sáng thôi, còn lại toàn tối tăm.

[2] 4 căn phòng vây quanh ở giữa là khoảnh sân lộ thiên:

//

Đây là góc nhỏ hẻo lánh nhất Ngoài rặng ngô đồng, là nơi duy nhất Giang Thiêm của bây giờ sẵn lòng gần gũi, cũng là nơi duy nhất chịu giữ hắn lại trong suốt một khoảng thời gian dài đằng đẵng.

Thịnh Vọng bỗng thấy khó chịu quá.

Đây là lần đầu tiên cậu mắc kẹt trong thứ tâm trạng gần như cô độc vì những chuyện mà một người khác đã trải qua.

Người trong bức ảnh dừng chân ở khoảng thời gian đó, không biết gì về những chuyện ngoài bức ảnh. Thịnh Vọng nhìn hắn im lặng thật lâu, rồi mở miệng nói: "Cô Giang rất tốt, rất dịu dàng, cháu cứ tưởng….."

"Cháu gặp Tiểu Giang rồi à?" Cụ Đinh hỏi.

Thịnh Vọng nín bặt, mãi sau mới nói: "Cô Giang đang qua lại với bố cháu, thực ra cháu với Giang Thiêm không chỉ là bạn học, hiện giờ 2 nhà chúng cháu đang ở chung."

"À à à." Cụ Đinh tức thì hiểu ra, lẩm bẩm nói: "Ông bảo mà, Tiểu Thiêm chưa dắt ai tới đây bao giờ. Thảo nào, thảo nào. Thế 2 đứa bay coi như là anh em nhỉ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!