Gác lại sự thay đổi bé nhỏ ấy không bàn tới nữa, thì cuộc sống ở nhà số 7 ngõ Bạch Mã khá hòa thuận, nhưng chẳng thể duy trì được lâu.
Rắc rối lúc trước của Thịnh Minh Dương chưa giải quyết xong, việc làm ăn lại nhảy ra vấn đề mới. Sáng thứ 6 hôm nay, Thịnh Vọng từ trên tầng đi xuống thì bắt gặp ông và Giang Âu đang cãi vã.
Nội dung cãi vã rất đơn giản, đại ý là Giang Âu nghĩ rằng mình có thể giúp một tay, nhưng Thịnh Minh Dương hi vọng cô ở nhà trông nom 2 đứa trẻ.
Giang Âu là người điềm đạm, Thịnh Minh Dương cũng không nóng nảy. Chính vì thế mà lúc họ cãi vã cứ mang tới cảm giác bế tắc chẳng biết trút đi đâu.
"Không thì anh thức khuya dậy sớm như thế rốt cuộc để làm gì hả?" Thịnh Minh Dương chống tay lên bệ bếp bằng đá, bóp ấn đường nói.
"Nhưng mà —–"
Giang Âu toan phản bác, ông lập tức bồi thêm câu nữa: "Trước kia em từng nói với anh chuyện của Tiểu Thiêm, anh biết chắc chắn em không muốn tái diễn lần nữa."
Giang Âu hé miệng nhưng đột nhiên bị cắt lời. Chẳng biết cô nhớ tới chuyện gì mà bỗng mất hết hứng thú cãi cọ, rũ mắt lặng im.
Thịnh Minh Dương đỡ vai cô nói: "Thế nên lần này nghe lời anh có được không?"
Một lúc lâu sau, Giang Âu khẽ gật đầu.
……….
Không ai trông thấy Thịnh Vọng đứng cạnh cầu thang, hai người nhanh chóng chỉnh đốn vẻ mặt và khôi phục thái độ bình thường. Thịnh Minh Dương kéo cửa kính bước ra khỏi phòng bếp, Giang Âu vội vã nở nụ cười với cậu, rồi cầm bát múc cháo.
"Hai người sao thế?" Thực ra Thịnh Vọng không nghe rõ nội dung cãi vã cho lắm, cậu nhìn bóng lưng Giang Âu, vô thức ngoảnh đầu dòm lên tầng.
May mà Giang Thiêm để quên hai tờ đề nên phải quay về phòng lấy, không thấy được cảnh ấy, nếu không chẳng biết hắn sẽ có phản ứng gì nữa.
Thỉnh thoảng Thịnh Vọng cứ có cảm giác quan hệ giữa Giang Thiêm và mẹ hắn rất lạ.
Nếu nói quan hệ không tốt thì có rất nhiều chi tiết thể hiện rõ rệt thái độ bảo vệ của Giang Thiêm, bất kể chuyện gì, chỉ cần Giang Âu mở miệng thôi, hắn khó lòng từ chối.
Nhưng bảo quan hệ tốt….. Hình như thiêu thiếu thứ gì đó.
Di động của Thịnh Minh Dương rung lên ù ù, ông vội vàng nhận máy rồi quay sang nói với Thịnh Vọng: "Không có chuyện gì to tát đâu, chẳng là bố phải đi công tác vài hôm nữa, lát ra sân bay ngay."
Thịnh Vọng đã quen với cái kiểu bay tới bay lui của ông từ lâu rồi nên chẳng hề bất ngờ: "Bố đi bằng cái gì?"
"Alo?" Thịnh Minh Dương đánh tiếng chào hỏi với đầu bên kia điện thoại, bớt thời gian trả lời con trai: "Tiểu Trần chở con với Tiểu Thiêm đến trường rồi, để bố tự bắt xe khác đi."
"Để chú Tiểu Trần chở bố đi đi, bọn con đi xe của trường." Thịnh Vọng nói.
"Xe gì cơ?" Thịnh Minh Dương mải nghe điện thoại không nghe rõ con trai nói gì.
"………"
Thịnh Vọng xua xua tay: "Thôi bố nghe điện thoại đi, con đi ăn cơm."
Thịnh Minh Dương gập hai ngón tay làm động tác quỳ gối xin lỗi, sau đó mở cửa kính bước ra ngoài sân.
Tới khi ông kết thúc cuộc điện thoại điên đầu, bước vào nhà thì Thịnh Vọng và Giang Thiêm đã ăn sáng xong và đi học rồi, còn Tiểu Trần đang đứng ngoài sân chờ ông.Mỗi một khu phố cổ trong thành phố đều trồng ngô đồng hết, chúng đứng bên đường quan sát biển người và xe cộ biết bao nhiêu năm, cành lá cứng cáp đan kẽ nhau, che trời che nắng.
Ánh mặt trời chỉ biết luồn qua kẽ hở thả mình xuống và để lại những nốt lốm đốm trên mặt đất, người đi đường cắt ngang qua những vệt sáng.
Con đường ngoài ngõ Bạch Mã có rất nhiều xe bán đồ ăn lưu động, ngay trước xe là hơi nóng bốc lên và người xếp hàng.
Thịnh Vọng vòng qua hàng người, đứng chờ đèn đỏ trước phần đường dành cho người đi bộ. Cậu quay đầu nhìn lướt qua khu phố cổ, nói với Giang Thiêm: "Hồi còn bé tôi siêu siêu rắc rối luôn, mới sáng sớm tinh mơ đã đòi dậy rồi."
"Sau đó thì sao?" Giang Thiêm hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!