Tề Gia Hào đi mãi mà chưa về, tận tới khi giờ ra chơi kết thúc vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu.
Lí Dự kết thúc cuộc họp thường kỳ của lớp trưởng, cầm vở và bút về phòng học, Cao Thiên Dương mắt nhìn quanh quất tai nghe tám hướng, ngồi ở chỗ mình gào lên: "Cá Chép Nhỏ, họp gì đấy? Có gì vui không?"
"Sao chuyện gì mày cũng bận tâm thế?" Tống Tư Duệ đặt mông ngồi bên cạnh Lí Dự, chính hắn cũng duỗi cổ dòm sổ ghi chép của Cá Chép, nhưng ngoài miệng vẫn mắng Cao Thiên Dương.
Lí Dự tốt tính, thế mà đọc hết những gì viết trên sổ cho Cao Thiên Dương nghe: "Nói về chuyện nội trú, chính thức điều chỉnh thời gian tự học tối sau khi bắt đầu đi học, với cả có vài thay đổi trong việc sắp xếp lịch học của lớp ta, chắc lát nữa cô Hà sẽ nói. Ngoài ra chuẩn bị lập danh sách 3 tốt thành phố để nộp lên."
Tống Tư Duệ nói với Cao Thiên Dương: "Túm quần là chả liên quan gì đến mày."
"Có chứ! Sao lại không." Cao Thiên Dương chỉa ngón cái về phía Thịnh Vọng và Giang Thiêm: "3 người bọn tao chiếm ít nhất 2 suất trong danh sách 3 tốt thành phố, tao phụ trách chung vui."
Tống Tư Duệ nói bằng giọng không thể tin nổi: "Sao trên đời lại có đứa không biết dơ như mày nhỉ?"
Cao Thiên Dương toan nhào lên đánh trả, chợt thấy ngón cái của mình bị ai đó đẩy ra.
Người đẩy hắn là Thịnh Vọng.
"Bình tĩnh đi, đừng chỉ bừa." Thịnh Vọng nói: "Tôi chưa chắc đã được đâu."
"Ui dào." Cao Thiên Dương không rõ nội tình. "Cậu không cần khiêm tốn đâu, tuy lần này điểm tiếng Anh có lẽ hơi nát, nhưng cậu chắc chắn là người tiến bộ nhanh nhất trong thi tuần và thi tháng, khỏi phải bàn cãi!"
Bấy giờ Thịnh Vọng mới nhớ ra: cậu chưa nói với người khác chuyện Từ miệng rộng đưa ra điều kiện bắt cậu phải tăng 50 hạng.
Cậu đang định giải thích, tiện thể nói luôn điểm tiếng Anh của mình không nát đâu, đúng lúc ấy Lí Dự cầm hai tờ giấy lại gần.
"Mấy hôm trước cậu hỏi về chuyện nội trú đúng không?" Em đặt một tờ giấy trong số đó lên bàn Thịnh Vọng. "Nè, đây là đơn xin ở nội trú, cậu điền thông tin học sinh vào là được."
"Cảm ơn nhé." Thịnh Vọng mỉm cười với em, cúi đầu đọc đơn. Cậu xoay cây bút theo thói quen, như thể sẵn sàng đặt bút điền bất cứ lúc nào.
Mới xoay được vài vòng, giọng nói trầm lắng của Giang Thiêm vang lên sau tai: "Cậu định nội trú?"
Thịnh Vọng bỗng hơi chột dạ.
"Hở?" Cậu phủ nhận theo bản năng: "Đâu có, lần trước tôi thuận miệng hỏi lớp trưởng thôi."
Nói xong cậu quay đầu nhìn Giang Thiêm. Giống lần trước trốn tránh Thịnh Minh Dương lúc nửa đêm, cậu cũng chẳng biết mình bị sao nữa, chỉ là rất muốn biết phản ứng của Giang Thiêm.
Ánh mắt Giang Thiêm dừng trên ngón tay cậu, Thịnh Vọng men theo tầm nhìn và phát hiện tay mình vẫn cầm bút. Cậu im lặng hai giây, đặt bút đánh cạch.
Lí Dự đứng bên bàn, cảm thấy bầu không khí hơi vi diệu.
Giác quan thứ sáu nói cho em biết bây giờ không nên nói tiếp chuyện này với Thịnh Vọng. Vì thế em cầm tờ giấy còn thừa trong tay lên che nửa mặt, lặng lẽ nhích nhích tới bên Giang Thiêm, dè dặt đặt giấy lên bàn hắn.
Giang Thiêm và Thịnh Vọng đồng loạt quay đầu nhìn em.
Lí Dự hơi hơi hối hận, nhưng trách nhiệm còn đó em chẳng thể quay đầu bỏ chạy. Vì vậy em chỉ chỉ vào tờ đơn và nói: "À ừm…. Giang Thiêm, lúc trước cậu cũng nói với tớ, đây là đơn, cậu, ờm, 2 cậu xem rồi điền đi, thứ 6 nộp cho tớ là được."
Tầm mắt của Thịnh Vọng chuyển sang mặt Giang Thiêm.
Giang Thiêm chẳng ngước lên, mí mắt mong mỏng của hắn rũ xuống, đuôi mắt vẽ ra đường cong dài dài mà xinh đẹp, nhìn mặt bàn tới mức độ chăm chú vô cùng.
Lí Dự cảm thấy mình cứ như đang làm một phi vụ lớn lao ấy, em len lén lủi mất.
Người ngoài cuộc vừa đi, bầu không khí tức thì thêm vi diệu. Sau một lúc lâu ơi là lâu, Thịnh Vọng thoáng nhìn qua tay Giang Thiêm và bảo: "Cậu định điền vào đơn à?"
Giang Thiêm lập tức đặt bút xuống.
Hành động của hắn là phản xạ có điều kiện, chẳng khác mấy phản ứng của Thịnh Vọng lúc nãy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!