Đèn đuốc thưa thớt chia đôi hai mảnh sáng tối trong sân, Giang Thiêm đứng trong bóng tối, vóc người rất cao, có nét nhanh nhẹn thuộc về riêng người thiếu niên mà lại không quá gầy yếu. Hắn đeo cặp sách sau lưng, ngón cái móc trên quai cặp màu đen, vẫn nghiêng đầu nhìn nơi khác.
Mãi đến khi Thịnh Minh Dương kéo con mình qua hắn mới quay sang nhìn, sau đó bày cái mặt như tợp phải cơm thiu.
Nhìn đối phương khó chịu như thế, Thịnh Vọng vui hơn chút.
"Ôi xem chú kìa, chẳng làm tròn trách nhiệm bậc cha chú gì cả. Chú mới biết Tiểu Thiêm học lớp 11 ở trường trung học trực thuộc đấy, thì ra hai đứa cùng một lớp!" Thịnh Minh Dương ôm bả vai con trai, định bụng kéo Thịnh Vọng đang đóng đinh tại chỗ tiến về phía trước: "À thế hôm nay hai đứa đã gặp nhau chưa?"
Ông tương tác với con trai ruột chưa đủ, còn ngẩng đầu nhìn Giang Thiêm, cứ như Giang Thiêm sẽ trả lời ông ngay ấy.
Đương nhiên Giang Thiêm sẽ không để ý đến ông.
Chỉ trong giây lát, Giang Thiêm đã giấu mọi biểu cảm và quay về với cái mặt lạnh tanh, nhìn Thịnh Vọng như đang nhìn một người xa lạ.
"Tiểu Thiêm." Có người nhẹ nhàng gọi khẽ.
Nghe thấy giọng phụ nữ dịu dàng, bấy giờ Thịnh Vọng mới nhớ ra, ngoại trừ Giang Thiêm, còn có một người quan trọng hơn đang góp mặt ở đây —–
Giang Âu đứng bên cạnh con trai, ăn diện đơn giản nhẹ nhàng, phong cách khác xa một trời một vực với trong tưởng tượng. Đối với 1 phụ nữ thì cô đã khá cao rồi nhưng vẫn thấp hơn Giang Thiêm nhiều. Sự đối lập ấy khiến cô có vẻ không hề ghê gớm, thậm chí còn toát ra cảm giác thân thương mềm yếu.
Cô kéo cánh tay con trai, nhẹ giọng nói: "Tiểu Thiêm? Chú Thịnh hỏi con đấy, con và Tiểu Vọng học cùng lớp, đã gặp nhau chưa?"
Giang Thiêm quay đầu lại, lông mày nhanh chóng nhăn nhúm, vẻ mặt trong thoáng ấy lộ ra nét sốt ruột và chống cự. Nhưng cuối cùng hắn vẫn không thể chịu nổi ánh mặt của mẹ ruột, căng thẳng một lúc mới quay đầu ném một câu thờ ơ: "Ngủ cả buổi nên không để ý."
Thịnh Vọng thầm nghĩ xạo chó, cha này mõm ghê.
Lời ấy vừa thốt ra càng thêm bế tắc, Thịnh Minh Dương kịp thời hòa giải.
Ông nở nụ cười nói: "Ngày đầu tiên học chung không nhớ kỹ mặt là bình thường, sau này sống chung với nhau lâu sẽ từ từ thân thiết thôi, còn nhiều thời gian mà."
Mặt mày Giang Thiêm vô cảm nhìn ông, ngón cái móc trên quai cặp trượt lên xốc lại balo. Điệu bộ ấy như thể giây tiếp theo sẽ cất bước bỏ đi.
Quả nhiên, hắn mở miệng trầm giọng nói: "Con —-"
"Con giúp mẹ nấu cơm được không?" Giọng Giang Âu mềm mỏng xen lẫn dè dặt, nghe giống như lời cầu xin.
Giang Thiêm: "…."
Thịnh Vọng như nhìn thấy linh hồn bên dưới lớp xác của thằng cha này đang giãy dụa mãnh liệt, rồi cuối cùng nín nhịn nằm im.
Cậu xem náo nhiệt chẳng ngại cười trên nỗi đau của người khác, nhưng một giây sau không sướng nổi nữa, bởi vì Giang Âu thu phục con trai xong bèn quay đầu mỉm cười nhìn cậu.
Đây là lần đầu tiên Thịnh Vọng nhìn rõ chính diện người phụ nữ này, thoáng chốc ấy cô cười rộ lên, cậu bỗng nhiên phát hiện gương mặt đối phương có nét na ná mẹ cậu.
Có lẽ vì ngọn đèn làm mờ đường nét, có lẽ vì đều có núm đồng tiền bên khóe môi.
Hoặc có lẽ vì thời gian trôi qua lâu quá rồi, bất kể cậu cố gắng thế nào thì người trong trí nhớ vẫn đang dần phai nhạt, không còn rõ nét như xưa, thậm chí bắt đầu từ từ trùng khít với cái người xa lạ nào đó.
"Tiểu Vọng?" Giang Âu thấp thỏm gọi cậu.
Thịnh Vọng giật mình lấy lại tinh thần, đột nhiên cậu chẳng còn lòng nào lấy lệ nữa, lẩm bẩm một câu: "Bố, dạ dày con đau, con lên phòng trước đây."
"Ơ kìa đừng chạy, cơm tối đã chứ?" Thịnh Minh Dương định túm cậu lại. "Mình nói với nhau rồi mà, chẳng lẽ không thể giữ mặt mũi cho bố con hay sao?"
Thịnh Vọng đeo cặp sách chui vào cửa, không ngoảnh đầu lại nói: "Con trai bố ngày mai phải thi khảo sát, cả năm môn chưa học một môn nào đây, móc đâu ra thời gian ăn cơm."
Cô giúp việc đưa dép lê, cậu xỏ dép lệch xệch lên tầng, lúc đi tới chỗ rẽ không nhịn được liếc ra ngoài cửa sổ. Họ vẫn đứng dưới sân, Thịnh Minh Dương đang nói gì đó với Giang Âu.
Chắc là đang giải thích con trai mình tính tình cậu ấm này nọ, thỉnh thoảng hay nói đùa thôi, đừng để bụng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!