Chương 29: Điểm thi

Trong dịp nghỉ hàng tháng, trường trung học trực thuộc quạnh quẽ hiếm thấy.

Lí Dự đứng dưới tòa nhà hành chính chờ mọi người, Tề Gia Hào cầm di động bước từ ngoài vào nói: "Chị Tinh sắp đến rồi."

Hạ Thư lớp B và Mã Thi lớp 9 lo lắng gật đầu, nói: "Cậu có số điện thoại của cô Dương cơ à?"

"Ừm, đương nhiên rồi. Thỉnh thoảng cô tìm tôi giúp cô chấm bài, chép điểm vân vân mây mây, có số điện thoại cho tiện." Tề Gia Hào cười bảo.

Giang Thiêm và Thịnh Vọng chọn đi riêng, nhưng mấy người họ vẫn tập trung ở trường, bởi vì Tề Gia Hào nói hắn liên lạc với Dương Tinh, cô muốn kèm thêm cho họ trước khi thi.

Một lát sau, Dương Tinh cầm theo túi ni lông bước đến gần. Cô mở rộng miệng túi và nói: "Đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, mua đồ uống cho các bạn, mỗi người cầm một chai đi."

Dương Tinh sau giờ học vẫn giữ phong cách mạnh mẽ như cũ, mọi người được chiều mà sợ, nơm nớp nhận thưởng, cun cút theo sau cô như đàn gà con.

"Cô ơi hôm nay cô đến tòa nhà hành chính làm gì ạ?" Chỉ có Tề Gia Hào bạo gan, dám chủ động hỏi han cô.

"Chấm bài." Dương Tinh hất hất cằm về phía cầu thang. "Bài thi tháng lần này do bốn trường kết hợp ra đề, chấm chéo, hai ngày nay cắm chốt ở đây để chữa bài thi của trường trung học số 1."

Đang nói chuyện thì Từ miệng rộng phòng giáo dục đạo đức bước vào tòa nhà, Dương Tinh đưa mắt liếc ông rồi cố ý nâng cao giọng nói: "Các bạn rất có lòng, trước khi thi học sinh giỏi biết đường tới tìm tôi tâm sự, không như một số lãnh đạo, thực dụng thôi rồi, chỉ biết Toán Lý Hóa thôi, tiếng Anh chúng tôi không phải môn chính à? Đến thi học sinh giỏi mà còn làm ăn đối phó qua quýt."

Chuyện chuẩn bị thi đấu chỉ trong vòng một tuần như thế này không thể xảy ra ở môn Toán Lý Hóa, trước giờ lớp A trường trung học trực thuộc toàn cả lớp chuẩn bị, cả lớp dự thi, bận rộn tới mức sục sôi khí thế. So ra thì thi học sinh giỏi tiếng Anh, Văn, Sinh, Tin quạnh quẽ hơn nhiều.

Lãnh đạo thực dụng tự dưng bị sỉ vả, ngượng ngập nói: "Hầy, chỉ số chi phí thực hiện [1]. Học sinh tinh thần và thể lực có hạn, phải suy xét chỉ số chi phí thực hiện chứ. Toán Lý Hóa chỉ cần giật được giải ba cấp thành phố trở lên thôi là có vé vào trường tuyển sinh trước thời hạn rồi, còn tiếng Anh thì sao?"

[1] Chỉ số chi phí thực hiện = giá trị thu được/chi phí thực tế

Dương Tinh hừ mũi, không phục: "Chúng tôi top 40 thành phố cũng được nhé."

"Cô tính xem mấy năm nay được bao nhiêu em top 40."

Mỗi một trường trọng điểm trong thành phố có một thế mạnh riêng, trường trung học trực thuộc mạnh ở Toán Lý, còn tiếng Anh….. Vị trí đầu thi học sinh giỏi hàng năm phần lớn bị trung học số 1 bao hết, những trường khác chẳng thò được đũa vào.

"Các ông không chú trọng, trách ai?" Dương Tinh nói.

"Rồi rồi rồi." Từ miệng rộng giơ cao hai tay đầu hàng, sau đó khom lưng làm bộ xin mời: "Đi chấm bài thôi đồng chí Tiểu Dương."

Dương Tinh dắt 4 học trò lộp cộp lên tầng, vào văn phòng chấm bài, giáo viên tiếng Anh các lớp khác ngồi lác đác bên bàn, trong tay mỗi người đều cầm vài bài thi đã che tên.

Tề Gia Hào ló đầu ra nhìn, định bụng xem xét tình hình chấm bài.

"Đừng nhìn." Dương Tinh dắt họ vào góc cách xa bàn chấm bài thi. "Có phải bài thi của các bạn đâu mà nhìn làm gì."

"Cô ơi, bài thi của bọn em ai chấm ạ?" Lí Dự hỏi.

"Trung học Nam Sung [2]." Dương Tinh cười trên nỗi đau của người khác: "Họ chấm gắt lắm, trừ điểm mạnh tay, các bạn thảm rồi."

[2] Ngoài thực tế có trường Nam Sung ở Tứ Xuyên được gọi tắt là "Nam cao", nhưng trong truyện thì chỉ là tên trường tác giả nghĩ ra, có thể là Nam Sung, Nam Si, Nam Nữ gì đó, như trung học số 1, số 2 trong này vậy, không có thật, nhưng do Chuối không muốn để "Nam cao" nên xin phép được mượn tên của trường Nam Sung.

"……"

Lí Dự thầm nhủ chẳng hỏi thì hơn, hỏi xong tâm hồn vụn vỡ.

Một thầy giáo bên cạnh chen vào nói: "Họ gắt chúng ta cũng gắt, chúng ta gắt trung học số 1 cũng không lỏng, trường này hố trường kia, mọi người khóc cùng nhau."

Chẳng biết mấy giáo viên này nghĩ gì, dù sao bốn học sinh nghe xong mà mặt mày tái mét.

"Lần này điểm tiếng Anh không cao được đâu, đề thi khó, chấm phải chặt." Dương Tinh quay đầu nói với thầy: "Hôm qua tôi nói chuyện điện thoại với Dương Tử Văn ở Nam Sung, anh ta bảo tiếng Anh lần này trên 100 điểm rất ít, hình như trên 110 chỉ có 2, 3 bài thôi, nghe nói có một bài viết văn rất tốt, nhưng trắc nghiệm thì hỏng, che tên nên không biết là ai."

Thầy giáo nọ cười ruồi nói: "Chắc Thịnh Vọng lớp cô rồi, bỏ lỡ hết bài nghe mà."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!