Chương 27: Bức cung

Wechat của Cao Thiên Dương có ảnh đại diện là vũ trụ bừng sáng, nickname là "Boom", chắc mang ý nghĩa tự xưng là khởi nguyên của vạn vật.

//

Theo như Tống Tư Duệ giải thích, ban đầu nickname của hắn là Big Bang, kết quả trùng tên nên cắt bớt một nửa thành "Bang" – một từ 2 nghĩa – ngỏ ý hắn vừa bùng nổ vừa đanh thép. Thế rồi bị mấy đứa Tống Tư Duệ thân thiết gọi thành "Bành bạch"(tiếng chịch), tức quá bèn sửa lại.

Thịnh Vọng cũng là một con chim công nên chẳng mấy đồng ý người khác khoe mẽ ngay dưới mí mắt mình, vì thế bèn chú thích người bạn tên Boom là "Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ".

Lúc này, Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ gửi cho cậu một đoạn tin nhắn thoại.

Thịnh Vọng sơ ý ấn vào, di động chợt vang lên tràng cười hô hố, Thịnh Minh Dương và Giang Âu đồng loạt quay sang nhìn cậu.

Đậu xanh.

Cậu vội vàng bịt lại, biến giọng nói thành văn bản.

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha tôi vừa thấy mấy cái ảnh, anh Hi gửi tôi, chờ tí tôi gửi cho cậu.]

Ngay sau đó, Thịnh Vọng trông thấy một bức ảnh xấu tởm.

Trong ảnh có 2 tên du côn ôm đầu ngồi xổm trong góc tường ở quán nướng "Năm đó", điệu bộ sợ sệt giận mà chẳng dám rên. Mấy bức ảnh này chắc là Triệu Hi chụp, quay vòng đông tây nam bắc, 360 độ phơi bày tư thế thảm thương của chúng.

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: Anh Thịnh anh nhìn mặt đi, là 2 cái thằng ngu cắn anh nhể]

[Đóng hộp: Tôi không nhớ mặt]

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: ………]

[Đóng hộp: Nhìn kiểu tóc thì giống]

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: Mọe]

[Cao Thiên Dương giản dị đơn sơ: Sao cậu chán thế, tôi mặc kệ, hôm nay tôi sẽ cười vào mặt 2 đứa nó!!!]

Thật ra Thịnh Vọng sướng lắm, nhưng cậu không cười theo Cao Thiên Dương. Cậu nghĩ trên đời nào có chuyện khéo vậy, 2 thằng đần ấy buổi sáng mới hại cậu, buổi tối đã gặp báo ứng ngay.

Cậu nghi ngờ chuyện này dính dáng đến Giang Thiêm, nhưng cậu không có chứng cứ.

"Nói chuyện gì thế?" Thịnh Minh Dương mở một lon nước cho cậu. "Tí thì cười tí thì nghiêm túc."

Từ khi Thịnh Vọng chuyển tới trường trung học trực thuộc thì không ăn cơm tối ở nhà, duy chỉ có một lần vào ngày mới gặp Giang Thiêm, cuối cùng tan rã trong không vui, mà cậu phải chịu đói cả đêm.

Bữa cơm hôm nay là bữa tối đầu tiên thực sự ăn cùng nhau. Cậu, Thịnh Minh Dương và Giang Âu ngồi bên bàn đợi Giang Thiêm.

Chiều nay thi xong môn Hóa, Giang Thiêm bị một giáo viên lạ mặt gọi đi. Nghe nói giáo viên ấy ở phòng quản lý, mạng lưới của trường trung học trực thuộc do thầy lôi kéo Giang Thiêm làm với nhau, mỗi lần xảy ra chuyện gì đó thì thầy sẽ gọi Giang Thiêm tới.

Giang Thiêm đánh tiếng trước với Thịnh Vọng, bảo mình sẽ về muộn tí, cứ ăn tối trước không cần chờ hắn, nhưng Thịnh Minh Dương cứ khăng khăng rằng: lần đầu tiên 2 đứa trẻ đồng ý ngồi ăn cơm đủ 4 người, sao mà động đũa khi chưa đủ người được.

Trong khoảng thời gian này Thịnh Minh Dương đi công tác suốt. Thực sự ông không rõ lí do khiến quan hệ giữa Thịnh Vọng và Giang Thiêm hòa hoãn, nhưng chẳng ngăn được ông vui mừng, thoạt nhìn phấn chấn ra mặt. Biểu hiện cụ thể là trước đây ông sẽ không chủ động nhìn di động của Thịnh Vọng, hôm nay mải nói chuyện quá không để ý nên mới ngó đầu tới nhìn.

Đã rất lâu rồi Thịnh Vọng không gần gũi với ông, một năm hai năm hay là dăm ba năm? Không nhớ rõ nữa.

Hồi còn nhỏ cơ thể cậu gầy tong teo chẳng được mấy lạng thịt. Thịnh Minh Dương rất hay bế cậu qua đỉnh đầu và cho cậu cưỡi lên cổ, còn mẹ nói với Thịnh Vọng: "Hai vợ chồng mình ôm nhầm con hay sao mà con mèo bố nó nuôi còn nặng hơn cả nó, nhỡ có đánh nhau thì chưa chắc Vọng tử đã thắng được mèo."

Sau đó Thịnh Vọng sẽ véo mạnh tai ông, và bao giờ ông cũng giả bộ đau đớn kêu ái ái.

Ông quá bận rộn và sơ ý nên chuyện cãi cọ với Thịnh Vọng nhiều như cơm bữa, nhưng mỗi lần ông đi công tác về, Thịnh Vọng luôn cầm đôi dép bự của ông, ngồi xổm trước huyền quan như con mèo nhỏ chờ ông bước vào cửa.

Sự gần gũi ấy kéo dài tới năm Thịnh Vọng 10 tuổi, 2 năm ấy họ có chiều hướng sống nương tựa vào nhau. Đôi khi Thịnh Vọng mơ thấy mẹ nên nửa đêm buồn bã, bèn ôm chăn tới ngủ chung giường với Thịnh Minh Dương. Dường như có người bên cạnh thì cảm giác khó chịu sẽ bớt đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!