Chương 25: Lật thuyền

Đúng vậy, có gì đâu mà phải cuống?

Thịnh Vọng lặng thinh.

Nét mặt câu hơi ngơ ngác, có vẻ không trả lời được.

Dưới tầng, Thịnh Minh Dương đẩy cửa bước vào, chìa khoác được đặt lên nóc tủ ngoài huyền quan phát ra tiếng động khẽ. Ông thay đôi dép đế mềm, tiếng bước chân lẹp bẹp kéo dài từ phòng khách vào trong bếp.

Một lát sau có tiếng mở cửa, trong phòng bếp thêm một tiếng bước chân nữa.

Có lẽ do đêm khuya thanh vắng, có lẽ vì lưng Thịnh Vọng áp vào cửa, tiếng Giang Âu không cao mà vẫn loáng thoáng chui vào tai cậu.

"Về mà sao không nói tiếng nào, công việc xong chưa?" Giang Âu hỏi.

"Chưa đâu, vẫn phải quay lại." Thịnh Minh Dương nói. "Có hơi rắc rối."

"Thế anh ăn cơm tối chưa?"

"Ăn tạm cơm trên máy bay rồi, giờ lại thấy hơi đói, đang định tìm cái gì đó lót dạ."

"Có canh gà đấy, em hâm nóng cho anh nhé?"

"Đừng, thế ồn lắm."

Thịnh Minh Dương hạ giọng nói gì đó, đại ý chắc là sợ làm phiền Thịnh Vọng và Giang Thiêm ở trên tầng. Sau đó Giang Âu cũng hạ giọng thì thầm, không còn nghe rõ họ nói gì nữa, tiếng người rầm rì như rất gần mà lại tưởng rất xa.

Chẳng biết Thịnh Minh Dương lấy cái gì trong tủ lạnh ra ăn tạm, không lâu sau họ quay về phòng, căn nhà dần dần quay về im lặng như mọi ngày.

Ngọn tóc xõa trên trán nhỏ nước, Giang Thiêm cầm khăn lau mặt.

Bả vai và cần cổ Thịnh Vọng chậm rãi thả lỏng, giây phút bối rối ban nãy chỉ như thoáng qua, tí đã chẳng thấy đâu. Cậu không nghĩ ra lí do, bèn nói bừa: "Bố tôi dông dài lắm, nếu để ông ấy biết tôi chưa ngủ thì sẽ cằn nhằn cho xem —– Sao giờ này vẫn chưa đi nghỉ hả? Chưa làm xong bài tập hay cắm mặt vào điện thoại đấy?"

Thịnh Vọng đè giọng bắt chước tiếng bố cậu, thoạt nghe giống y như đúc. Cậu bước tới bên bàn học, quen cửa quen nẻo đặt đề thi xuống: "Nếu cậu bảo chưa làm xong bài tập, ông ấy sẽ hỏi khó quá hay nhiều quá, bạn khác cũng thế hay mỗi con vậy thôi? Nếu bảo ôn tập cho kì thi tháng thì ông ấy sẽ hỏi ôn đến đâu rồi, có tự tin hay không. Hỏi xong sẽ nói có áp lực là tốt nhưng không cần đè nặng.

Sau đó bắt đầu bóp miệng tôi đổ canh gà vào."

Bài ca muôn thuở của rất nhiều bố mẹ, Giang Thiêm nghe đến nửa chừng thì không nhịn được phì cười, làm Thịnh Vọng cũng cười theo: "Có phải đau hết cả não không, nếu là cậu thì cậu không cuống chắc?"

Giang Thiêm đặt cốc nước lên bàn, cầm khăn vắt trên cổ lau tóc: "Chú ấy hay nói nhiều thế à?"

"Cũng không hẳn. Bình thường ông ấy bận tới mức chả có thời gian hỏi, khó lắm mới bắt được cơ hội nên rất tích cực quan tâm. Và cả ——" Thịnh Vọng mím môi đắn đo vài giây. "Muốn bù đắp, hiểu chứ?"

Bàn tay lau tóc của Giang Thiêm khựng lại, hắn liếc mắt quan sát gương mặt Thịnh Vọng, nhưng chỉ thấy đối phương đang bận rộn lật những trang đã đánh dấu trong sách bài tập ra, thoạt nhìn tâm trạng không có vấn đề gì hết.

"Nhưng thực ra Thịnh Minh Dương có chỗ không giống rất nhiều bố mẹ, ông ấy không có yêu cầu gì với thành tích của tôi và không bao giờ quát mắng nặng lời. Đổ canh gà xong sẽ phải khen một câu." Thịnh Vọng cầm trang sách ngẩng đầu nhìn Giang Thiêm và nhại giọng: "Thực lực của Thịnh Vọng nhà mình quá đỉnh, bố tin con."

Giang Thiêm bước tới góc tường trong tiếng than phiền của cậu, ném khăn vào trong túi giặt quần áo [1] rồi đứng thẳng dậy bảo rằng: "Tưởng phải gọi là Vọng tử chứ."

[1] Túi giặt quần áo:

//

"………."

Thịnh Vọng tức thì câm nín, sắc mặt rối rắm.

Vài giây sau, cậu chỉ vào mặt Giang Thiêm phọt ra một câu: "Im mồm đê."

Trước giờ chỉ có Giang Thiêm bảo người khác im mồm là nhiều, chứ người khác bảo hắn im mồm thì siêu siêu hiếm. Hắn nhướng mày, gật đầu ngỏ ỷ cố gắng hợp tác.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!