Đêm nay, Thịnh Vọng trở thành trung tâm bàn tán của toàn khối.
Bùng choáy nhất đó là anh em lớp A, rõ ràng lũ học giỏi đạt điểm rất cao, mà làm cứ như tám đời chưa từng thấy hạng trăm mấy, tăng xông chả khác hít bóng cười, vây quanh bàn Thịnh Vọng chém gió.
Cao Thiên Dương phụ trách chém, lớp phó học tập Tống Tư Duệ tung hứng.
Đương sự Thịnh Vọng lại rũ mắt, hai tay đút trong gầm bàn chơi di động. Cậu không bịt được miệng 2 kẻ dở hơi này, thôi đành kệ tụi nó điên vậy.
"Phóng mắt khắp toàn khối, có ai mà nhảy hơn 100 hạng chỉ sau 1 tuần hay không?" Đây là Cao Thiên Dương.
"Không ai hết!" Đây là Tống Tư Duệ.
"Anh Thịnh anh nói đi, có phải anh muốn cướp vị trí lớp phó học tập của lão Tống lớp mình hay không?" Vẫn là Cao Thiên Dương.
"???" Vẻ mặt Tống Tư Duệ hoang mang, nhưng vẫn lên tiếng trả lời: "Tôi có thể nhịn đau từ bỏ những gì yêu quý."
"Đáng kính!" Cao Thiên Dương dựng thẳng ngón cái khen hắn.
"Hào phóng!" Tống Tư Duệ cũng dựng thẳng ngón cái tự khen mình.
Trong gầm bàn, Giang Thiêm vừa gửi tin nhắn nói tan học buổi tối không cần chờ hắn, Thịnh Vọng đang chán bèn quẳng cho hắn 7, 8 cái meme.
[Đóng hộp: Thử hỏi trên đời có cách nào làm 2 cha này ngậm miệng hay không?]
[Giang Thiêm: Không.]
[Đóng hộp: Cậu là bạn nối khố của Cao Thiên Dương mà, sao cậu không dạy bảo nó đi.]
[Giang Thiêm: …….]
[Giang Thiêm: Đâu phải mẹ.]
"Hỏi khí không phải chứ, anh Thịnh, anh cười gì đấy?" Cao Thiên Dương không nhịn nổi nữa bèn duỗi đầu ra nhìn, nhưng góc nhìn bị mặt bàn che mất nên chẳng thấy gì sất.
"Không có gì." Thịnh Vọng thuận miệng đáp.
Cao Thiên Dương híp mắt cười đểu, Tống Tư Duệ cũng lắc ngón trỏ chỉ chỉ: "Có vấn đề à nha, anh Thịnh —–"
"Có vấn đề gì?" Thịnh Vọng vốn chẳng để tâm họ đang nói gì. Cậu tắt điện thoại, xong xuôi mới rút tay khỏi ngăn bàn.
Nhìn mặt cậu quá mịt mờ, Cao Thiên Dương thôi cười đểu, nói: "Bỏ đi, quay về chuyện điểm chác đê. Nói thật nhé, lần này cậu nhảy quá nhanh quá nguy hiểm luôn, tôi hành tẩu giang hồ suốt bao năm mà chưa từng thấy cú bật nào ghê vậy. Cậu lên hạng 100 nhanh hơn bé Ớt lớp mình lên 100 cân (~ 50kg)."
"Cậu chán sống à?" Thịnh Vọng khó tin nhìn hắn.
Đột nhiên nghe thấy Ớt rú lên: "Cao Thiên Dương cậu nói lại lần nữa xem?!"
Ớt có thể chen vào top 5 trùm sò cả khối vì cô nàng chẳng hề ngoan ngoãn, rất hay bị phạt với mọi người, được lòng dân và được nhiều người quý mến, hễ có ai nói đùa là phải lôi em vào. Trong số đó Cao Thiên Dương là lắm mồm nhất, nên rất hay bị ăn đập.
Vừa dứt lời, quyển sách của Ớt băng qua một đống người bay thẳng tới đây.
Cao Thiên Dương gào lên Ui đệch, cúi đầu trốn tránh. Thịnh Vọng noi theo, cũng nghiêng đầu tránh, nghiêng xong cậu mới giật mình ngộ ra: toi rồi, sách bay vào mặt Giang Thiêm.
Vừa mới ngộ ra, bỗng nghe thấy tiếng "Bộp" vang lên sau lưng, Giang Thiêm chặn được quyển sách lao tới.
Hắn nhấc quyển sách lên, không nói gì nhìn chòng chọc Cao Thiên Dương, tên này lập tức chắp tay trước ngực bái lạy hắn, cung kính cầm sách trả về cho Ớt. Kẻ cầm đầu hội chém gió chạy mất, những người khác tan đàn xẻ nghé.
Họ tản ra như quân lính thua trận, Thịnh Vọng tựa lưng vào ghế nở nụ cười tươi rói.
"Yên tĩnh không?" Giọng nói lạnh lùng thờ ơ của Giang Thiêm bỗng vang lên sau tai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!