Chương 21: Vở tổng kết

Thịnh Vọng đờ đẫn.

Ý định ban đầu của cậu chỉ là muốn biết Giang Thiêm đi ngủ lúc mấy giờ thôi, chẳng thể nào mà ngờ đối phương sẽ trả lời như thế, tình hình quá mức bất ngờ, cậu chủ nhỏ không kịp trở tay.

Mà không kịp trở tay hơn nữa đó là: chẳng mấy chốc cửa phòng đã vang lên tiếng gõ. Thịnh Vọng ngây người hai giây, vội vàng lê dép ra mở cửa.

Giang Thiêm đứng ngoài cửa, bàn tay gõ cửa cầm hờ một quyển sổ gáy còng [1], tay còn lại đang lướt điện thoại.

[1] Sổ gáy còng:

//

Quá nửa đêm rồi mà còn bận rộn ghê. Thịnh Vọng nghĩ thầm.

Giống như lần trước, Giang Thiêm bước vào mà chẳng nhìn ngó xung quanh. Không biết hắn đang nói chuyện với ai, vừa cầm điện thoại gõ chữ vừa đi thẳng tới bàn học.

Thịnh Vọng bám đuôi hắn.

Hắn đứng bên bàn gõ xong vài chữ cuối cùng, bấy giờ mới tắt điện thoại thả vào túi quần, quay đầu nhìn vở tổng kết của Thịnh Vọng và hỏi: "Vướng chỗ nào?"

Thịnh Vọng cười ruồi: "Có vướng đâu."

Giang Thiêm đưa mắt nhìn đồng hồ treo tường: "Không vướng mà làm đến tận 2 rưỡi?"

"Vẻ mặt cậu là sao hả?" Thịnh Vọng muốn quánh nhau. Khuôn mặt cậu vặn vẹo, ngón tay gõ gõ quyển sách và nói: "Tôi tự học mà, tốc độ thế đâu có chậm."

Giang Thiêm rũ mắt lật vài tờ tổng kết, nói: "Vậy cậu muốn hỏi cái gì?"

Thịnh Vọng nghẹn mãi chẳng trả lời được.

Cậu muốn nói "Thực ra tôi không có ý đấy". Nhưng nếu nói thế thật, cậu sợ Giang Thiêm sẽ đơ mặt quay đầu bước đi, và từ nay về sau không thèm kiên nhẫn nữa.

Thế thì cậu lại phải gửi meme tiếp à?

Thịnh Vọng nghĩ tới hậu quả, cảm thấy cậu có thể có "ý đấy".

"Hay là —–" cậu sờ sờ cổ, đánh cược thể diện nói: "Hay là cậu khoanh vùng giúp tôi đi, bình thường thi tuần trường mình có gì khó? Tôi mới thi có mỗi lần thôi nên chưa rõ lắm."

Chẳng lâu trước kia, toàn là người khác nói với cậu câu này, không ngờ sẽ có ngày đảo ngược lại.

Cậu nghĩ Giang Thiêm may lắm mới được nghe câu ấy, phải đi mua vietlott ngay thôi. Dù sao câu ấy chỉ được xuất hiện đúng 1 lần duy nhất, cậu sẽ không nói lại lần thứ 2 đâu.

Thịnh Vọng thầm nghĩ một cách kiêu ngạo.

Trong phòng ngủ chỉ có một chiếc ghế, cậu hào phóng nhường nó cho Giang Thiêm, còn mình quen mui nhảy lên mép bàn ngồi. Cậu duỗi tay cầm một quyển vở trắng ở đầu bên kia bàn, xoay bút nói với Giang Thiêm: "Ok, nói đi."

Giang Thiêm dòm cái tướng ngồi bát nháo của cậu, bấm đầu bút hỏi: "Viết vào vở tổng kết được không?"

"Thoải mái." Thịnh Vọng nói. "Đằng nào lát nữa cũng phải xé."

"Xé?"

Thịnh Vọng giải thích: "Câu nào hiểu rồi thì bỏ qua, xong hết 1 tờ rồi thì xé, lần sau đỡ phải mất thời gian đọc lại."

Chính bản thân còn cẩu thả như thế thì Giang Thiêm chả khách sáo nữa. Hắn thô bạo lật vở tổng kết, bấm bút nước xanh, vạch vài dấu ngoặc nhọn { rõ nét chỉnh tề lên mặt giấy.

Hắn vừa vạch vừa nói: "Những trang này là trọng tâm."

"2 trang này không cần đọc câu nhiều điểm [2] "

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!