Chương 20: Ôn tập

Đám trẻ trai nhớ ăn không nhớ đánh.

Qua hai ngày, đội quân làm bù bài tập do Cao Thiên Dương cầm đầu chỉ còn nhớ mỗi bữa tiệc nướng và mấy thùng bia, ngoại trừ một số ít người vẫn thắc mắc ai đã mách lẻo với Dương Tinh thì phần lớn học sinh lớp A đang nghĩ về kì thi tuần sắp tới.

Thực ra trước kia họ không để tâm đến thi tuần như thế đâu. Dẫu sao hàng ngày nhắm mắt mở mắt toàn là đề đóm, mỗi tuần kiểm tra một lần nên dần dần cũng nhờn. Ngoại trừ giữa kì và cuối kì liên quan tới "Đổi lớp theo kỳ bằng cách cút xéo" thì không khí thi cử ở lớp A chẳng sôi nổi cho lắm.

Nhưng thi tuần lần này rất đặc biệt.

Thứ nhất là liên quan tới danh sách ba tốt cấp thành phố vào nửa tháng sau, thứ hai là nhà trường vừa ban hành quy định thi cử mới.

Về quy định mới, chủ nhiệm Hà Tiến giải thích như sau: "Nhằm giúp các em rèn luyện tâm lý bình tĩnh, không căng thẳng trước kì thi tuyển sinh vào đại học, chúng tôi đưa ra quy chế mỗi tuần một bài thi sát hạch. Nhưng bây giờ chúng tôi bỗng phát hiện ra, hình như các em bình tĩnh quá mức thì phải?"

"Nhất là các bạn lớp ta! Lãnh đạo nhà trường vừa mới chỉ đích danh phê bình, nói lớp ta có một số bạn siêng năng theo cách rất dối trá, dối trá thế nào à? Đó là chỉ siêng năng vào giữa kì và cuối kì, thành tích đạt được trong 2 kì thi học kì vô cùng đẹp đẽ, nhưng thi tuần thi tháng thì rất bừa bãi, thậm chí còn có người tụt hẳn xuống các lớp ở giữa. Điều ấy có nghĩa là gì?

Xếp hạng gần 200."

Tuy rằng cô không chỉ thẳng tên, nhưng ánh mắt lướt qua vài người.

"Thế nên, nhằm giúp các em duy trì lòng kính sợ đối với thi cử dưới tiền đề không căng thẳng, nhà trường quyết định, bắt đầu từ thi tuần lần này trở đi, chỗ ngồi trong phòng thi sẽ được xếp theo bảng xếp hạng toàn khối, lớp chúng ta có 45 chỗ ngồi, số 46 xuống lớp B, sau đó lần lượt là các lớp 123456, cho đến lớp 12. Thi tuần lần trước em xếp thứ bao nhiêu thì ngồi ở số bàn đó, thi tốt ngồi trên, thi tồi mời đến phòng học khác."

Quy định mới quá mức mặn mòi, làm lớp A bùng nổ ngay tại chỗ.

Hà Tiến vừa bỏ đi, Cao Thiên Dương ngửa người nằm vật ra bàn Thịnh Vọng – anh dũng hi sinh.

Hắn chính là điển hình của việc siêng năng vào giữa kì và cuối kì.

"Thôi toang rồi bu em ạ, toang thật rồi. Với số điểm thi tuần cứt chó lần trước của tao, chắc phải hơn 100 mất."

"Mày im đê, 100 là tốt lắm rồi, tao còn thấp hơn mày 5 điểm đấy!"

"Chắc tao phải 150."

"150 chưa phải toang nhất, vừa nãy lúc lão Hà nói đến đoạn gần 200, tao với bà ấy nhìn nhau, tim tao ngừng đập tại chỗ cmnl ấy."

Cao Thiên Dương đau đớn ngóc cổ dậy nói: "Bọn mày bỏ tao mà đi cả rồi, sao số tao khổ thế này! Lần trước tao viết nhầm phiếu trả lời tiếng anh, mất toi 30 điểm, chứ đáng ra tao phải cao hơn cơ."

"Thôi thôi, đừng mõm nữa." Lớp phó học tập Tống Tư Duệ khinh bỉ hắn chẳng thèm nể nang: "Dù mày không viết sai thì 30 điểm ấy vẫn mất toi thôi."

"Cút!" Cao Thiên Dương nhảy dựng lên đá hậu.

Hắn rên rỉ than thở với Thịnh Vọng: "Anh Thịnh, lũ súc vật giày xéo nỗi đau của em, chắc em phải đến lớp 4 ngồi thi thật rồi, em cần an ủi."

Thịnh Vọng tựa vào lưng ghế, ánh mắt thờ ơ vô cảm nhìn hắn.

"Anh Thịnh sao anh nhìn em như thế." Cao Thiên Dương giả vờ khóc lóc.

"Bởi vì cậu đang than khóc với hạng nhất từ dưới đếm lên." Thịnh Vọng khẽ khàng đáp lời.

Cao Thiên Dương – vẫn giữ bản mặt khóc lóc sụt sùi – đờ đẫn 2 giây, cuối cùng đã nhận ra —– hắn quên mất, Thịnh Vọng mới là người nên khóc nhất cả lớp, thi tuần lần trước cậu chỉ được sờ vào sách có 1 ngày thôi.

Dù cho điểm tiếng Anh và ngữ văn của cậu khá ổn, nhưng không cân được cả 3 môn Toán Lý Hóa, túm quần lại là…. Toang cửa nát nhà.

Giang Thiêm đi vệ sinh vừa lúc trở lại, trong tay cầm một tờ giấy hẹp dài được gấp gọn.

Hắn dừng chân bên bàn Thịnh Vọng, đưa mắt nhìn Cao Thiên Dương ngay đơ như xác chết, gõ gõ mặt bàn nói với Thịnh Vọng: "Lão Hà tìm."

Cao Thiên Dương vừa càu nhàu vừa đứng dậy khỏi bàn Thịnh Vọng, hỏi: "Lão Hà á? Làm gì thế?"

Giang Thiêm: "Không tìm cậu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!