Chương 19: Tôi sai rồi

Những người đạt điểm cao môn tiếng anh trung học thường chia làm 2 loại.

Loại thứ nhất: có thể xác định chính xác chủ ngữ – vị ngữ – tân ngữ – trạng từ – bổ ngữ, giải thích thấu đáo ngữ pháp trong câu, biết nên chọn gì và không nên chọn gì, biết đúng ở đâu và sai ở đâu.

Loại còn lại phải miêu tả bằng 2 chữ: ngữ cảm [1]

[1] Khả năng cảm thụ ngôn ngữ cao, theo ý hiểu của Chúi là người dựa vào sự nhạy bén để dịch câu, chứ không nhất thiết phải phân tích cấu trúc câu, thường là người sống ở nước ngoài hoặc giao tiếp với người nước ngoài lâu.

Dương Tinh chỉ cần quét mắt qua bài thi thôi là biết học sinh thuộc loại nào, bởi vì loại thứ nhất khi làm bài thích khoanh khoanh vẽ vẽ, luôn để lại rất nhiều dấu vết trên đề thi, còn loại thứ 2 chỉ có ABCD thôi.

Cô hiểu rất rõ học trò của mình, Giang Thiêm, Tề Gia Hào hay lớp phó học tập, lớp trưởng đều là loại hình ngữ pháp, còn Thịnh Vọng là loại hình ngữ cảm hiếm có.

Dương Tinh từng nói điều ấy trước lớp, thực ra cô rất mong học sinh lớp A có thể chú trọng rèn luyện ngữ cảm, nếu có ngữ cảm tốt cộng thêm ngữ pháp, tốc độ làm bài sẽ tăng lên rõ rệt, nhưng phần lớn bọn loắt choắt mất nết lớp này chẳng thèm để bụng.

Bởi vì mọi người đều biết, tốc độ làm bài của học sinh lớp A nổi tiếng nhanh. Học sinh  lớp khác toàn bị họ nện cho tơi tời hoa lá, cần gì phải tốn sức tăng tốc nữa.

Thậm chí còn có đứa mất hết liêm sỉ tự xưng là "Độc Cô Cầu Bại" [2], hôm nay cái lũ "Cầu Bại" ấy có hơn nửa đứng ngoài hành lang.

[2] Một nhân vật trong tiểu thuyết Kim Dung, tên ảnh có nghĩa là: Thách bố con thằng nào giết được tao.

Cửa sổ phòng học đóng chặt, Dương Tinh chuẩn bị giảng bài, lũ học trò bị tống cổ đang kê đề lên tường làm bù bài.

Tòa nhà Minh Lí nổi tiếng hứng sáng tốt, nắng rực như lửa rọi hết lên lưng họ. Chỉ mấy phút thôi, vài ba nam sinh đã bắt đầu đổ mồ hôi ồ ạt.

"Bé Ớt ơi, có khăn tay không? Cho tôi mượn lau tí." Cao Thiên Dương vòng qua hai người, mượn khăn tay của một nữ sinh.

Da mặt con gái không dày bằng lũ con trai, lúc đưa khăn tay em bèn hỏi: "Chị Tinh có nói khi nào cho tụi mình về chỗ không?"

"Không nói, chắc khi nào làm xong mới cho vào."

"Ôi dào, đơn giản như đan rổ." Có một nam sinh cậy chị Tinh không nghe thấy, vừa viết vừa chém: "Không nói cái khác chứ bàn về tốc độ làm đề thì ai có thể nhanh hơn tao? Không ai hết!"

Cao Thiên Dương không nghe nổi nữa bèn nói: "Ê, mày quay sang nhìn xem ai đang đứng cạnh mày. Mày đứng đấy nói thế mà không thấy nhục à?"

Nam sinh quay đầu, thấy ngay góc nghiêng lạnh tanh vô cảm của Giang Thiêm ở bên cạnh.

"Anh Thiêm em xin lỗi ạ." Hắn nói chẳng chút chần chừ, kính sợ xong lập tức quay sang nói với Cao Thiên Dương: "Anh Thiêm mà là người á? Không hề. Cho nên những gì tao vừa nói không hề sai."

Thịnh Vọng mới làm xong một trang, nương theo khe hở giữa những tờ đề nhìn thoáng qua bên kia.

Giang Thiêm đứng ở đầu bên kia, nhờ vóc dáng cao lớn mà đứng trong hàng người thoạt nhìn thật trưởng thành và không bị khuất lấp. Hắn vẫn tập trung làm đề dù người bên cạnh đang chém gió phần phật – hắn chẳng thèm nhấc mí mắt luôn.

Vì cao ngạo lạnh lùng….. Hay vì trong lòng bực dọc?

Thịnh Vọng ngậm nắp bút mà hơi chột dạ.

Cậu dòm bên kia một lúc thì thấy Giang Thiêm lật sang trang, trong khoảnh khắc ấy dường như mí mắt mong mỏng của hắn hơi vén lên.

Thịnh Vọng lập tức rụt mắt lại, đặt bút điền chữ C vào trong ngoặc.

Điền xong cậu mới đọc lại đề bài, rồi méo mặt sửa chữ C thành B.

Cao Thiên Dương đứng bên cạnh không phát hiện ra hành động mập mờ ấy, hắn đang mải nghoẹo cổ dòm vào lớp học, bùi ngùi nói: "Hôm nay anh Thiêm anh Thịnh không ở đấy, lão Tề thành Thánh rồi."

Tiết học của chị Tinh vẫn giữ vững nguyên tắc đứng, không vì thiếu mười mấy người mà bỏ qua. Chỉ có mỗi Tề Gia Hào đứng dậy là an toàn ngồi xuống thôi.

"Nhắc đến lão Tề mới nhớ, bọn mày có nhớ lúc nó vừa tới lớp mình không?" Nam sinh vừa chém gió mình làm đề siêu nhanh – nói.

"À ừ, mày không nói thì tao quên đấy. Nó chuyển từ lớp 5 sang đúng không?" Một người khác đáp.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!