Chương 18: Kiểm tra bài tập

Vào buổi tối ngày hôm ấy, con ma men nào đó hài lòng thỏa dạ ngủ thiếp đi.

Sáng ngày hôm sau, cậu giật mình tỉnh giấc.

Trên màn hình di động hiển thị thời gian là 5:37, cách lúc đồng hồ báo thức vang lên mỗi ngày hơn 30 phút nữa, điều hòa vẫn phả gió ù ù, Thịnh Vọng ôm đầu ngồi trên giường suy ngẫm chuyện đời.

Newton có 3 định luật lớn, chủ nghĩa xã hội có 2 loại mâu thuẫn cơ bản và chủ yếu, mà cậu – 16 năm cuộc đời chỉ có mỗi một việc không sao hiểu nổi ——-

Vì sao phải uống rượu?

Tối qua cậu uống hết 5 cốc, mặt mũi cả đời vứt sạch mất rồi.

Ngẫm lại những gì cậu đã làm. Dã man nhất: ngẫm lại những gì cậu nói với Giang Thiêm, đó là lời mà con người thốt ra ư? Nếu như bình thường, có cho cậu 1 tỷ thì cũng chả há mồm nổi.

Cậu chỉ muốn rúc trong chăn và nằm chết dí trên giường thôi. Kết quả mới rúc được 5 phút, điện thoại đột nhiên rung lên. Cậu lờ đà lờ đờ thò tay dò dẫm, mò lên thì thấy: thông báo cộng tiền vào tài khoản ngân hàng, người chuyển khoản là bố cậu.

Chả biết giờ giấc chỗ Thịnh Minh Dương thế nào mà mới sáng bảnh mắt tự dưng gửi tiền cho cậu.

Thịnh Vọng mở giao diện wechat định gửi tin nhắn thoại cho bố mình. Kết quả vừa mở ra thấy ngay tên Giang Thiêm chễm chệ trên cùng, thời gian trò chuyện dừng lại lúc 11 giờ hơn tối qua, nội dung tin nhắn vẫn là câu "Tôi vào nhé."

Tay Thịnh Vọng run rẩy, vội thoát ra ngoài.

Cuối cùng Thịnh Minh Dương vẫn gửi tin nhắn trước, Thịnh Vọng nhấn thẳng vào thanh thông báo.

Tin nhắn của bố cậu nồng nặc phong cách trung niên, nói về thời tiết dạo này thay đổi thất thường, thanh niên ngồi điều hòa trong thời gian dài dễ mắc các vấn đề về sức khỏe, là giai đoạn rất hay bị cảm lạnh.

Thịnh Vọng hít hít mũi, cảm giác bố cậu như có Thiên Lý Nhãn ấy.

Bây giờ cậu đang bị cảm lạnh cộng thêm say rượu, cổ họng khô tới mức sắp nứt luôn, chột dạ chẳng dám gửi tin nhắn thoại, đành ngoan ngoãn gõ chữ.

[Đóng hộp: Tự dưng bố bắn tiền cho con làm gì?]

[Bách khoa dưỡng sinh: Nhớ ra thì bắn thôi. Sao nay dậy sớm thế?]

[Đóng hộp: Học bài.]

[Bách khoa dưỡng sinh: ] 

[Bách khoa dưỡng sinh: Mau đến trường đi, nhớ ăn sáng nhé.]

[Đóng hộp: Vâng.]

Thịnh Vọng tắt wechat, nhìn thời gian trên di động: 5:45. Đồng chí Thịnh Minh Dương đã cung cấp cho cậu một ý tưởng mới, tuy rằng cậu mất hết mặt mũi nhưng chả phải vẫn còn chân đấy sao? Thừa dịp sáng sớm tinh mơ chưa ai dậy, cậu lén lút tới trường là được mà!

Nói là làm, Thịnh Vọng nhảy xuống giường vọt vào nhà vệ sinh, tắm táp nhanh gọn và sấy tóc thần tốc. 5 giờ 53, cậu khoác áo đồng phục và xách cặp bước ra.

Tay vừa chạm vào nắm cửa, cậu chép miệng quay lại giường, túi ni lông đựng thuốc lẳng lặng nằm bên gối. Thịnh Vọng túm tóc sầu não một lúc, thôi thì cứ nhét túi ni lông vào cặp sách đã.

Lề mà lề mề mất 2 phút, cậu chủ Thịnh gặp ngay báo ứng ——-

Cậu vừa mở cửa phòng, gặp ngay Giang Thiêm đeo cặp bước ra từ cách vách.

Đệt cụ.

Đầu óc Thịnh Vọng rỗng tuếch, lập tức đóng sập cửa lại. Cậu bưng mặt ngồi xổm sau cửa, cảm giác cuộc đời thật lắm bất ngờ.

Mà điều bất ngờ nhất đó là cậu vừa ngồi xổm chưa tới 2 giây, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ. Nếu như rơi vào trước ngày hôm qua, không thể nào xảy ra được, Giang Thiêm uống nhầm thuốc mới gõ cửa phòng cậu.

Nhưng hôm nay……Mọi thứ đều có thể xảy ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!