Chương 16: Con ma men

Ngoài phố xá là những ngọn đèn đan bện vào nhau và dòng người đi như mắc cửi, tiếng còi ô tô xe máy inh ỏi khắp ngõ lớn ngõ nhỏ, rồi chớp mắt chìm đắm trong khói lửa nhân gian.

Nhà hàng đồ nướng có một cái tên chẳng liên quan gì đến nướng – "Năm ấy", toát ra cảm giác văn thơ chua xót. Tiếc thay, khách khứa trong và ngoài quán như mấy thằng mới xuống núi Lương Sơn, nào kêu gào, nào chè chén, nào cười hô hố, ồn tới mức đầu phố kia còn nghe thấy.

Triệu Hi nói chuyện điện thoại trong khung cảnh nhốn nháo nhộm nhoạm ấy —-

"À ờ, anh quên mất. Thôi được rồi, tha cho cậu lần này. Cậu lại ừm, nói nhiều thêm mấy từ nữa thì buốt mồm à?"

"Hả?"

Không biết Giang Thiêm ở đầu dây bên kia nói gì mà Triệu Hi bỗng thắc mắc, quay đầu liếc bàn bên cạnh. Ánh mắt đảo nhanh quá nên Thịnh Vọng không chắc anh ta nhìn mình hay nhìn tất cả mọi người quanh bàn.

"Rồi, anh biết rồi." Triệu Hi gật gật đầu, không tán gẫu nữa: "Vậy thôi nhé, cúp đây, anh còn một đống khách đói ăn đang gào mồm làm anh bận chết mất."

Ông chủ rởm cúp điện thoại và quay đầu lại, trông thấy mọi người quanh bàn đang đỏ mắt chờ mong nhìn anh, như chờ một kết quả.

Thấy thế anh hớn hở, nhả khói xua xua tay nói: "Hầy, đừng chờ nữa. Nó có việc thật, không tới được đâu."

"Ơ….." Mấy người cụt hứng kéo dài giọng, có một nữ sinh bạo dạn nhào vào góp vui, bộc lộ niềm thất vọng bằng lời nói.

Thịnh Vọng gẩy gẩy vỏ hạt lạc trước mặt.

Chắc là bị cảm xúc của những người khác ảnh hưởng, thoáng chốc ấy, thế mà cậu cũng thấy cụt hứng. Không đến mức thất vọng, chẳng qua bỗng cảm giác một bàn mười người có vẻ không tưng bừng như cậu tưởng.

Đột nhiên có tiếng "loong coong" vang lên, Thịnh Vọng hoàn hồn đưa mắt nhìn, thì thấy Triệu Hi đặt một cốc nước trước mặt cậu.

"Nghe bảo em bị ốm?" Triệu Hi nói. "Ốm thì uống bia lạnh làm gì, ngoan ngoãn uống nước cho anh."

Thịnh Vọng sửng sốt: "Ai bảo anh thế?"

Triệu Hi búng tàn thuốc: "Em đoán xem."

Thịnh Vọng nhớ tới cuộc điện thoại anh vừa gọi: "Giang Thiêm?"

Triệu Hi đáp "Ờm".

Thịnh Vọng chợt ngậm miệng, chẳng biết là bất ngờ hay là gì khác nữa.

Muốn nói Giang Thiêm dặn riêng với Triệu Hi đừng để cậu uống rượu…. Chắc chắn không thể nào, có lẽ chỉ thuận miệng nhắc tới, mà tính cách ông chủ Triệu nhiệt tình sẵn thôi.

Thịnh Vọng ngẫm nghĩ, muôn phần thành khẩn nói với Triệu Hi: "Thực ra em với cậu ta không thân thế đâu, lần trước đi ăn cơm chỉ là….. Thôi dẹp đi, túm quần lại là không thân đâu ạ. Còn bia lạnh ấy à, người nào đó không tới mà vẫn muốn quản em uống gì á?"

Quản được chắc!

Thịnh Vọng dứt lời, im lặng ôm cốc bia trước mặt lên, điệu bộ không say không về đừng ai cản tui.

Triệu Hi dở khóc dở cười. Anh ngậm điếu thuốc trong mồm, híp mắt lầm rầm: "Rồi rồi, mấy thằng nhãi con các chú thân lừa ưa nặng, chốc nữa bệnh thêm đừng có bắt anh chịu trách nhiệm là được."

Ông chủ Triệu vỗ đít bỏ đi, nhoẻn cười đi đón tiếp bạn bè khác. Thịnh Vọng nhìn theo bóng anh rồi quay đầu lại, phát hiện vẻ mặt các bạn học nhìn mình cực kỳ tò mò.

"Trên mặt tôi dán thực đơn à?" Thịnh Vọng hỏi.

"Đâu có đâu có." Mọi người cười rộ, Cao Thiên Dương vội vàng xua tay, vẫy nhân viên phục vụ tới gọi đồ ăn đã chọn xong.

Từng đĩa từng đĩa xiên thịt được bưng lên, mang theo mùi thơm vừa mới nướng, ứa mỡ nhỏ giọt lách tách.

Mồm miệng con người kì dị thế đấy, rõ ràng bình thường ăn mười xiên đã no phè, thế mà bây giờ nhiều người tranh nhau, hai mươi ba mươi xiên chẳng đủ. Xiên thịt càng nướng càng thơm, rượu chè càng uống càng nhiều, giọng nói càng lúc càng to, người ngồi quanh bàn chốc thì cười hô hố vỗ bàn dậm chân, tí thì cụng ly keng keng.

Thịnh Vọng hóng được từ mồm họ bao nhiêu là chuyện lí thú, có giáo viên, có cả học sinh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!