Vừa thấy Cao Thiên Dương định há mồm, Thịnh Vọng lập tức ôm lấy cổ hắn, bịt miệng kéo ra ngoài phòng học: "Cấm ồn ào, cậu mà kêu thì xong đời."
Cao Thiên Dương gặm nhấm tin tức gần một thế kỉ, gật gật đầu.
"Tôi thả tay ra đây." Thịnh Vọng nói nhỏ, ngẩng đầu nhìn người trong phòng nở nụ cười, những người khác không hiểu gì, chỉ nghĩ họ đang trêu nhau.
Cao Thiên Dương gật gật đầu tiếp.
Lúc này Thịnh Vọng mới buông tay ra.
Cao Thiên Dương phải chịu cú sốc nặng nề cộng thêm bị nghẹn hồi lâu, thoạt nhìn rất cần hít bình dưỡng khí. Hắn yếu đuối dựa vào lan can hành lang, giật giật cổ áo phẩy gió cho mình, lát sau mới phun ra một câu: "Chuyện gì thế này các cậu là sao?"
Thịnh Vọng chẳng sợ gì tình trạng gia đình mình, có người hỏi thì bảo mồ côi mẹ. Nhưng điều ấy không có nghĩa rằng cậu sẵn lòng kể tất cả mọi chuyện cho người khác nghe, và cậu cũng không chắc rằng Giang Thiêm có muốn vậy không.
Mấy cậu trai tuổi này thường hay kiêu căng và nhạy cảm. Thịnh Vọng sĩ diện là một nửa điển hình, còn Giang Thiêm ấy à? Cậu nghĩ tên này chắc chắn là double.
Vì thế cậu suy nghĩ một lát rồi bảo với Cao Thiên Dương: "Giải thích ra thì dài dòng lắm, cậu cứ coi như bọn tôi thuê chung nhà. Cụ thể thế nào cậu đi mà hỏi Giang Thiêm."
Nếu là bạn từ bé thì chắc hẳn Cao Thiên Dương sẽ biết ít nhiều về chuyện gia đình Giang Thiêm, chưa đến nỗi giẫm chân vào mìn.
Hắn nửa hiểu nửa không đáp "Ò", không tìm tòi chuyện "Thuê chung nhà" nữa mà chỉ thắc mắc: "Thế sau cậu bảo cậu chẳng thân quen gì với anh Thiêm?"
Hắn càng nghĩ càng cảm thấy mình bị lừa tình: "Ôi mẹ ơi, thì ra buổi tối 2 người ở cùng một nhà, đến buổi sáng lại giả bộ không quen biết? Để làm gì dợ? Mối tình lén lút trong giới giải trí à?"
"Đệch." Thịnh Vọng nói: "Cậu ta rúc ở phòng cậu ta, tôi rúc ở phòng tôi. Cậu thân thiết với hàng xóm của cậu lắm à?"
"Thân chứ." Cao Thiên Dương bảo. "Ông nội bà nội tôi ở ngay nhà đối diện."
"….."
Thịnh Vọng rất muốn vứt thằng cha nhiễu sự này xuống tầng.
"Cậu xem 2 người còn có wechat." Cao Thiên Dương càng nói càng tủi thân. "Tôi với anh Thiêm quen nhau mười mấy năm, mà vài năm trước mới thêm wechat, các cậu quen nhau được có đôi ba hôm chứ nhiều nhặn gì."
Thịnh Vọng "Ầu" đáp lời.
Hai giây sau, cậu chủ bự đột nhiên nhận ra điều bất thường, bép lưng Cao Thiên Dương: "Wechat mới xuất hiện được mấy năm thôi mà?!"
Cao Thiên Dương nằm nhoài trên lan can cười gần chết, hắn xoa xoa chỗ bị bép, nói: "Í da chết mất, tui muốn kể cho anh Thiêm nghe, sao cậu dễ lừa thế cơ chứ."
Thằng cha này dứt lời bèn lôi điện thoại ra thật, Thịnh Vọng trợn ngược hai mắt nhấc chân bỏ đi.
Người trong phòng học tíu tít đi ra, một đám người vừa cười vừa đùa rảo bước về phía cầu thang, đúng lúc ấy hai người trong nhà vệ sinh bước ra.
Tề Gia Hào vừa mới rửa tay xong, trông thấy Thịnh Vọng thì động tác vẩy nước hơi khựng lại.
Trong giây phút ấy vẻ mặt hắn xấu hổ vô cùng, nhưng đèn hành lang mờ tối, cộng thêm mọi người xô xô đẩy đẩy cười cười nói nói nên không ai chú ý tới.
Ngay sau đó, hắn thu lại biểu cảm, bắn nước vào mặt Cao Thiên Dương nói: "Giỏi gớm, lừa được cả thần đồng tới!"
Thực ra chỉ mỗi hôm nay Thịnh Vọng mới tỏa sáng ở môn tiếng Anh, còn kì thi tuần lần trước cả 3 môn Toán Lý Hóa của cậu không đạt điểm chuẩn, khen là thần đồng thì hơi thái quá. Cậu ấm đây tự biết mình biết ta, lời khen bình thường cứ vơ tất, nhưng tâng bốc thái quá thế này thì không nuốt trôi được.
Cậu bị khen tới mức nổi da gà da vịt, lặng lẽ xoa xoa. Lại nghe Tề Gia Hào nói với Cao Thiên Dương: "Sao lừa có mỗi người thế này? Còn gọi ai khác không, anh Thiêm của tao đâu?"
Da gà da vịt Thịnh Vọng vừa rũ sạch lại mọc lên ầm ầm như măng mùa xuân.
"Anh Thiêm của tao" á, Cao Thiên Dương còn chẳng gọi thế bao giờ. Cậu thầm chửi bới trong lòng, cảm thấy bạn học Tề Gia Hào nói năng ngấy quá.
Cao Thiên Dương nói: "Quên anh Thiêm của mày đê, từ trước tới nay anh Thiêm của mày có bao giờ tham gia mấy hoạt động ăn chơi đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!