Chương 14: Thống nhất khẩu cung

Trời mưa tầm tã làm nền hành lang ướt mất nửa, học sinh đứng bên ngoài thoáng chốc chẳng thấy bóng đâu, về lớp hết rồi, chỉ có mỗi Thịnh Vọng đang muốn đâm đầu ra ngoài hít thở.

Cậu đứng ở chỗ ngồi, cảm giác mình như con khỉ mới vào vườn bách thú, du khách muôn nơi ùa tới xem, vây chặt quanh cậu.

Mà Cao Thiên Dương chính là hướng dẫn viên du lịch: "150 câu đấy, cậu còn là người không hả?"

Hắn ngồi trên bàn của mình, cổ họng oang oang như đeo loa phóng thanh, ồn tới mức cả lớp đều nghe thấy.

Đám người gián tiếp chép bài cậu lao vào, tới tấp phụ họa: "Chuẩn cmnr, chớ nói đúng hết, chỉ sai 10 câu đổ xuống thôi tao đã hài lòng rồi, thật luôn."

"10 câu với tao là yêu cầu quá cao, 20 câu, 150 câu chỉ cần sai chưa đến 20 câu thôi tao đã cười tới già rồi."

"Liêm sỉ!"

"Trần đời thật lắm đắng cay —

- chỉ cần, thi Đại học bỏ tiếng Anh, Thanh Hoa Bắc Đại tranh tao sứt đầu!"

"Đệch, mày mơ đẹp nhỉ!"

Cái đám người này ngày càng đánh rơi liêm sỉ, bốc phét chém gió phần phật tới nỗi lớp phó học tập – Tống Tư Duệ không ngửi nổi nữa. Hắn đẩy đám đông ra chen vào, chen xong hắn nói với Thịnh Vọng: "Cỏ, bàn bạc tí nào."

Thịnh Vọng hắt xì hai cái liên tiếp, rút khăn giấy ra khó hiểu hỏi hắn: "Sao cậu chửi tôi?"

[1] Nhắc lại, "cỏ/thảo ()" trong "thảo nê mã", đọc na ná "cào nỉ ma: đ*t mẹ mày", theo ngôn ngữ mạng thì "thảo" = "đệch".

Tống Tư Duệ cạn lời, dở khóc dở cười bảo: "Không phải, hôm cậu mới chuyển tới tôi có nói lão Từ bứng mất hot boy (giáo thảo) trường người ta về đây, bình thường tôi gọi người khác hay gọi một chữ thôi nên giờ mới thuận miệng gọi cậu thế."

Thịnh Vọng cười ruồi: "Suy nghĩ rất độc đáo, đổi tên khác được không?"

Tống Tư Duệ: "Oke, vậy Thịnh (shèng)."

"Thận (shèn) thiếc gì." Cao Thiên Dương bép hắn một cái, cười đểu nói: "Mày cứ kêu Vọng (wàng) đi."

"Cút mọe mày đi, mày mới sủa ( wāng) ấy." Tống Tư Duệ chửi Cao Thiên Dương xong, tủi thân nhìn Thịnh Vọng: "Sao cậu lại tên như thế nhở."

Thịnh Vọng xem tấu hài mà bật cười, nói: "Rất xin lỗi, giờ muốn sửa cũng đã muộn rồi, cậu chịu khó gọi thế nhé."

"Anh Thịnh, anh Thịnh đã được chưa?" Tống Tư Duệ nói.

Thịnh Vọng đang cầm cốc rót nước, nghe vậy thì cười bảo: "Cậu làm tôi lâng lâng đấy."

"Điều đầu tiên trong luật lệ lớp A, người nào thành tích cao thì người đó là anh, không hỏi ngày sinh tháng đẻ." Tống Tư Duệ tiện tay chỉ chỉ. "Ví dụ như anh chàng ngồi sau lưng cậu, ai gặp cũng phải gọi anh hết."

Thịnh Vọng nghiêng người, vừa uống nước vừa liếc qua đuôi mắt.

Trong cái liếc mắt, bàn sau trống không. Chẳng biết Giang Thiêm đi đâu mất, nghỉ giữa giờ được 20 phút rồi mà vẫn không thấy bóng hắn đâu.

Tống Tư Duệ gọi cậu là anh, rồi bắt đầu khuyên bảo hết nước hết cái: "Lần sau đừng đưa bài tập cho Cao Thiên Dương chép nữa được không? Chủ nhiệm lớp mình giao cho tôi nhiệm vụ giám sát mọi người và ngăn chặn tệ nạn chép bài, thấy người nào phải tố giác người đó ngay."

"Thế mày đã tố giác chửa?" Cao Thiên Dương cười cực kỳ hãm.

"Tao ghi hết vào vở rồi, hết quý tao sẽ báo, mày cứ chờ đấy."

Dáng người Tống Tư Duệ không cao, vào lớp nào cũng được xếp ngồi đầu. Điệu bộ vung tay dạy bảo cực kỳ giống chó poodle vẩy chân, lớp A bất kể nam nữ đều thích trêu hắn. Hắn cũng không ra vẻ ta đây, nói tố cáo thế thôi chứ cho tới bây giờ chưa từng thực hiện thành công.

Hắn lẩm bà lẩm bẩm với Thịnh Vọng nửa ngày, chợt nghe đối phương "Ừ ừ ừ", một lát sau đột nhiên hoàn hồn hỏi hắn: "Cậu vừa nói gì cơ?"

"……"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!