Dạo gần đây đang vào mùa mưa, sắc trời sầm sì, nơi nơi ướt rượt. Con người chốn này hình như cực kỳ không thích che ô, bao giờ cũng mặc áo liền mũ và quần jean, ba chân bốn cẳng chạy dưới mưa.
Hiếm được ngày nghỉ rảnh rang, nhưng Thịnh Vọng chả muốn bước chân ra khỏi cửa. Cậu định bụng ôm anh cậu trải nghiệm cuộc sống Vua tồi – "cao su giờ vào triều", tiếc rằng bị một cuộc gọi video lôi ra khỏi chăn.
"Cậu đang quấy rối nhân dân đấy biết không, bao giờ nghỉ tôi sẽ về múc cậu ra tòa." Thịnh Vọng rửa mặt xong bèn ngồi xếp bằng dưới nền nhà phòng khách ngáp ngắn ngáp dài, laptop đặt trên bàn uống nước, màn hình hiển thị cái mặt dí sát vào camera to tổ bố của thằng đần Cao Thiên Dương.
"Em biết lỗi rồi, em quên mất hai tháng nay các anh không ở trong nước mà lệch múi giờ hơn 3 tiếng." Cao Thiên Dương chắp tay trước màn hình: "Bao giờ về anh thích múc em ra tòa thì cứ việc múc, em đảm bảo sẽ không phái Luật sư Lê ra trận đâu."
[1] Có vẻ 2 bạn trẻ đang ở Úc.
"Phắn, Ớt bé sẽ không nối giáo cho giặc đâu."
Cao Thiên Dương cười hề hề, nom đắc ý và thật ngứa đòn.
"Anh Thiêm của em đâu rồi?"
Thịnh Vọng ngồi thấp quá, tầm nhìn bị bàn ăn và quầy bar che khuất, cậu ngoảnh đầu nhìn quanh mà chẳng thấy bóng ai: "Chắc đang rửa mặt."
Vừa dứt lời, cậu loáng thoáng nghe thấy tiếng xèo xèo trong bếp, bèn bổ sung thêm: "Đang làm nóng nồi."
Cao Thiên Dương chả thèm động não: "Rửa mặt bằng nồi á?"
"…" Thịnh Vọng tức giận hỏi: "Tối nay cậu nốc rượu đấy à?"
"Hầy anh nói chuẩn thế, em nốc cả đống rượu thật."
Trong nước đang buổi tối, lại còn đêm hôm khuya khoắt, nhưng Cao Thiên Dương vẫn tỉnh như sáo, mặt mày hồng hào trái ngược hẳn với cậu chủ Thịnh – cậu chủ nhỏ không những hai mắt nhập nhèm, cổ họng khản đặc mà trên đầu còn có cọng tóc rối vểnh lên. Mà cái nhúm lông ấy bất khuất đáo để, chải cỡ nào vẫn vểnh lên.
May mà không phải ra ngoài gặp khách hàng, còn thằng bạn như Cao Thiên Dương không được tính là người, nên cậu chủ nhỏ vuốt mấy lần không được thì thôi kệ bà nó.
"Thôi không xàm nữa nói chuyện nghiêm túc này, năm nay anh với anh Thiêm được nghỉ vào bao giờ?" Cao Thiên Dương hỏi.
"Cậu hỏi nghỉ thường hay nghỉ dài hạn?"
"Thì tất nhiên là càng lâu càng tốt."
"Để xem nào, năm nay chẳng còn lại mấy tháng nữa." Thịnh Vọng lật lịch và nói: "Tháng 7 đi, tháng 7 bớt việc hơn, bên anh ấy vừa hay cũng được ngh —-"
Đang nói chuyện, cậu bỗng cảm giác nhúm lông trên đầu bị ai gẩy gẩy, quay đầu nhìn lại, chẳng biết Giang Thiêm đã đứng cạnh từ bao giờ, trong tay cầm hai cốc sữa yến mạch.
"Anh Thiêm." Cao Thiên Dương gọi.
Giang Thiêm chào hắn và đưa một cốc sữa cho Thịnh Vọng.
"Lạ nha, anh Thịnh uống nóng cơ á?" Cao Thiên Dương nhìn thấy miệng cốc bốc hơi nóng, cười đùa bảo: "Nước đá thân thương đâu rồi?"
"Không cho uống." Thịnh Vọng nói.
"Quản cả chuyện ấy cơ à?"
Giang Thiêm cầm cốc sữa còn lại, ngồi xuống ghế sô pha sau lưng Thịnh Vọng, gập đôi chân dài biến thành chỗ tựa lưng vừa vặn cho ai đó. Cùi chỏ hắn tì trên đầu gối, bảo với Cao Thiên Dương rằng: "Cậu hỏi em ấy xem đau bụng mấy hôm mới khỏi."
"Đau bụng?" Cao Thiên Dương lập tức moi ra đủ các bài báo và tin tức mà Ớt bé chuyên dùng để dọa hắn: "Thế phải chú ý vào, nếu bị thường xuyên thì tốt nhất nên đi bệnh viện kiểm tra thêm. Mà sao đau bụng đấy?"
Thịnh Vọng cười gượng, chỉ chỉ ngón cái vào anh cậu sau lưng và nói: "Tại anh ấy."
Cao Thiên Dương: "Hả?"
"Không biết anh ấy lôi đâu ra một túi bánh đa nem, hôm đó rán thử cả đống nem."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!