Cậu chủ Thịnh rất giỏi chuẩn bị niềm vui bất ngờ trong im lặng, cuộc tụ họp và cả bữa sáng cũng thế – cậu chàng mải tranh luận trên wechat, tài nghệ nấu nướng đã chẳng bằng ai nay càng suy giảm, nhớ đầu quên đít. Cái chảo bắn tung tóe lốp bốp mãi không thôi, cậu đứng cách bếp quãng xa, cậy dáng mình cao tay mình dài mà cầm cái sạn khua khoắng.
Cửa kính khóa chặt, phòng bếp mù mịt khói lửa, cậu híp mắt chớp chớp mãi mới nhớ ra quên bật máy hút mùi. Tới khi bật máy hút mùi bớt bớt khói rồi thì cơm và trứng đã cháy khét.
Tóm lại… thành quả rất "bất ngờ".
Giang Thiêm kìm nén sự lo lắng và tò mò, ngồi ngoài phòng khách đợi gần 20 phút. Ngay lúc hắn đặt điện thoại xuống chuẩn bị vào bếp xem thì người nào đó toàn thân đầy mùi khói lửa đã bưng đĩa bước ra.
Không phải biện pháp tu từ mà đúng là khói lửa thật, Giang Thiêm bị xộc lên mũi ho sặc sụa.
Hắn cầm chai nước khoáng vẫn còn thừa uống một hớp, tỉnh rụi nhìn vào đĩa, biểu cảm tức thì đờ đẫn.
Cái đống than đen thùi lùi này là gì vậy?
Tiến sĩ Giang suýt buột miệng, nhưng nhớ ra đầu bếp là Vọng Tử nhà hắn nên đành lặng lẽ nuốt lời cay nghiệt về, hắng giọng nói: "Em làm —-"
Thịnh Vọng đặt cái đĩa lên bàn uống nước, kiên cường giữ vững thể diện, giọng điệu là sự kết hợp của chột dạ và đau trứng: "Cơm rang xì dầu."
Giang Thiêm: "…"
Thịnh Vọng muốn nói sao anh im lặng thế, nhưng không cần hỏi cậu cũng biết vì sao. Hai người thẫn nhờ nhìn đĩa cơm trong bầu không khí lặng ngắt, sau vài giây căng thẳng, cậu chủ nhỏ tự phì cười trước.
Tiến sĩ Giang tức thì thôi nín nhịn, thấy Thịnh Vọng cười lăn ra sô pha, hắn bình tĩnh chỉ vào đĩa cơm và nói: "Anh cứ tưởng em nhầm lẫn, đổ dầu máy vào rang cho anh ăn cơ."
"Phắn, em chăm chú lắm luôn." Cậu chủ nhỏ ngồi thẳng dậy bắt đầu chém gió: "Chẳng qua em cho hơi quá tay thôi, với cả xì dầu thím Tôn mua lần này màu đậm quá."
"Nào, nói lại lần nữa xem." Giang Thiêm cầm điện thoại mở ghi âm: "Lát nữa bật cho thím Tôn nghe."
Thịnh Vọng tức giận nói: "Em nghi ngờ anh đang khiêu chiến với em."
"Anh không khiêu chiến thì phải ăn cái này rồi."
"Ăn một miếng thì chết ai? Anh nhìn nó ghê thế thôi, biết đâu bất ngờ?" Cậu chủ nhỏ tự xúc một thìa, vừa mới đút vào miệng đã lặng lẽ rút thìa ra, nét mặt muôn phần sầu khổ.
Giang Thiêm nhịn cười hỏi: "Cảm giác thế nào?"
Thịnh Vọng: "Phì… khét chết mất."
Đến đây người nào đó từ bỏ việc giãy giụa, ngoan ngoãn rút điện thoại gọi hai suất cháo.
Từ lúc nấu một bữa sáng cháy khét, cậu chủ nhỏ trở nên ngoan ngoãn hơn hẳn, trong lòng áy náy lắm. Dẫu sao cậu cũng hy vọng hai hôm nay Giang Thiêm được vui vẻ, thế là cậu quyết định không lằng nhằng nữa, trở thành một bé bạn trai nghe lời răm rắp.
Lúc trước Thịnh Minh Dương ở nhà, ít nhiều gì họ cũng bị hạn chế, với cả là người trưởng thành rồi, ngày lễ ngày tết phải thực hiện đủ phép tắc nên không có cơ hội ra ngoài một mình.
Nghĩ kĩ lại thì họ sống ở thành phố này bao năm qua nhưng chưa từng đi hẹn hò công khai với nhau, thời niên thiếu cuộc sống là một đường thẳng, quanh đi quẩn lại trong phạm vi trường trung học trực thuộc, tuy nói "không gì không làm được" nhưng chưa từng thực sự "bất chấp mọi thứ".
Giờ tự dưng có nhiều thời gian bèn muốn bù đắp những điều tiếc nuối ấy.
Thịnh Vọng bảo hay chiều ra ngoài chơi đi? Anh có muốn đi đâu không?
Giang Thiêm cầm điện thoại lướt lướt và nói: "Buổi tối có lễ hội đèn lồng, đi xem không?"
Thịnh Vọng nhủ bụng anh à, anh đùa em chắc?
Ở đây, tết âm lịch và tết Nguyên Tiêu hàng năm đều tổ chức lễ hội đèn lồng, quả là hoạt động rầm rộ trong năm, nhưng đông người lắm, có mà chen bẹp ruột. Nhưng vài phút trước, cậu vừa mới thề phải làm một bé bạn trai nghe lời răm rắp, thế nên nín nhịn gật đầu không chút do dự.
Nhưng cậu không biết rằng, thực ra Giang Thiêm cũng chả hứng thú với lễ hội đèn lồng lắm, hắn tưởng cậu muốn đi chơi nên đã dựa trên tâm lý nuông chiều bất chấp khó khăn chọn một chỗ.
Cuộc đi chơi tối nay hẹn trước sẽ bung bét lắm đây, hai người chẳng chờ mong chi và đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị giẫm sưng chân. Nhưng tới khi họ thực sự đứng ở đó, giữa dòng người đông đúc hợp tình hợp lý công khai nắm tay nhau và nói cười như vô số cặp tình nhân bình thường, chậm rãi bước về phía trước, thì bỗng thấy không có lựa chọn nào thích hợp hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!