Diệp Cần, người này thoạt nhìn bên ngoài thật khó tìm ra khuyết điểm, là một mỹ nhân rất mực đoan trang.
Nhưng chỉ cần nàng mở miệng nói vài câu, người ta liền dễ dàng nhận ra điều bất thường. Những lời không nên nói, những vấn đề không nên nhắc, nàng đều có thể thẳng thắn thốt ra, lại không giống như cố ý gây chuyện.
Lục Thư Cẩn kéo nàng tới một góc khuất, hạ thấp giọng hỏi: "Diệp cô nương, lời này là ai nói với cô?"
Diệp Cần chớp đôi mắt to tròn, chẳng hề có chút ý niệm về chuyện nam nữ thụ thụ bất thân, ngược lại còn kề môi sát tai Lục Thư Cẩn, dùng tay che quanh miệng, thần bí thì thầm: "Là ta tự nhìn ra."
Lục Thư Cẩn thở phào một hơi, thầm nghĩ tưởng đâu lại có kẻ cố ý tung tin đồn thất thiệt, hóa ra chỉ là Diệp Cần tự mình nói bậy. Nàng nhìn thẳng vào mắt Diệp Cần, nghiêm túc nói: "Diệp cô nương, cơm có thể ăn bừa, nhưng lời không thể nói bậy. Loại tin đồn này sẽ gây ảnh hưởng lớn tới Tiêu thiếu gia. Mong cô nương đừng tùy tiện nói đùa như vậy."
"Đây không phải đùa." Diệp Cần trông còn nghiêm túc hơn cả Lục Thư Cẩn, "Đây là thật."
"Cô làm sao biết được? Căn cứ vào đâu?" Lục Thư Cẩn phản bác.
"Ta biết, ta nhìn ra được." Diệp Cần nói, "Cũng như ta nhìn ra hắn thích ta."
Lục Thư Cẩn hỏi: "Ai?"
"Quý Thạc Đình." Diệp Cần đáp. Đọc Full Tại Truyenfull. vision
Lục Thư Cẩn khẽ nhướng mày, lộ vẻ kinh ngạc, nhìn chằm chằm Diệp Cần một lúc lâu, nhưng không tìm thấy trên gương mặt nàng chút dấu hiệu nào của sự đùa cợt.
Diệp Cần đang cực kỳ nghiêm túc khi nói câu này.
Lục Thư Cẩn nhớ lại lần gặp trước đó. Tuy nàng không cố ý để tâm, nhưng với trí nhớ tốt, nàng vẫn có thể hồi tưởng vài chi tiết đêm ấy. Nàng không nhận ra bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy Quý Thạc Đình và Diệp Cần từng quen biết.
Khi đi đường, ngựa của hai người cách nhau rất xa, từ đầu tới cuối chẳng hề nói với nhau câu nào, thậm chí Quý Thạc Đình còn không liếc mắt về phía Diệp Cần lấy một lần.
Nàng nghĩ một lúc, lại hỏi: "Hắn tự mình nói với cô sao?"
Nào ngờ Diệp Cần lại nhíu mày, tỏ ra giận dỗi, "Sao ngươi ngốc thế? Ta đã nói là ta nhìn ra được mà."
Lục Thư Cẩn cảm thấy Diệp Cần hoàn toàn đang nói bừa, lại là lời nói bừa không căn cứ. Nàng nắm lấy cổ tay Diệp Cần, nghiêm mặt, nhìn nàng đầy nghiêm nghị: "Ta không quan tâm cô nghĩ thế nào, nhưng cô phải nhớ, lời này không được nói lung tung. Nếu cô để lộ với người ngoài, sẽ mang tới đại họa cho Tiêu thiếu gia. Mong Diệp cô nương giữ mồm giữ miệng."
Diệp Cần hệt như một đứa trẻ tâm trí chưa trưởng thành, thấy Lục Thư Cẩn trầm mặt như vậy, quả nhiên có phần sợ hãi. Nàng co vai lại, lí nhí lẩm bẩm: "Ta sẽ không nói lung tung đâu."
Chỉ mới gặp hai lần mà đã nói ra chuyện như vậy, thế này còn không phải nói lung tung sao?
Lục Thư Cẩn thầm chê bai trong lòng, ánh mắt vẫn nghiêm khắc, "Diệp cô nương nhớ kỹ là tốt."
Diệp Cần vội gật đầu lia lịa, trông như bị bắt nạt vậy.
Dù thế nào, Lục Thư Cẩn cũng không có ý định bắt nạt người khác. Thấy Diệp Cần như vậy, nàng cũng hơi áy náy. Nhưng lúc này, nàng chỉ có thể giữ vẻ hung dữ, hy vọng có thể khiến Diệp Cần sợ mà giữ miệng, tránh để nàng đi khắp nơi nói bậy.
Nếu trong thành mà lan truyền tin đồn Tiêu Cẩn thích nam nhân, e là sẽ rối loạn cả lên. Thật khó tưởng tượng tâm trạng của Tiêu đại tướng quân đang tận tụy ở kinh thành khi nghe được tin này sẽ ra sao.
Chắc hẳn dù biết là giả, ông cũng sẽ đích thân trở về hỏi rõ Tiêu Cẩn cho ra lẽ.
"Cần Cần!" Đang nghĩ ngợi, chợt nghe một tiếng gọi từ phía bên kia.
Lục Thư Cẩn và Diệp Cần đồng thời quay đầu, thấy Diệp Tuân đứng bên bàn, khẽ nhíu mày nhìn về phía này. Ánh mắt hắn dừng lại chỗ Lục Thư Cẩn đang nắm cổ tay Diệp Cần, nở nụ cười gượng gạo, "Lục công tử làm vậy, e là không ổn lắm?"
Dù vẻ mặt hắn trông bình thản, Lục Thư Cẩn vẫn cảm nhận được chút thù địch ẩn giấu. Nàng buông tay Diệp Cần, mỉm cười với Diệp Tuân, nhưng không đáp lời.
"Sao thế, mấy huynh đệ tụ tập uống rượu, còn dẫn theo cả muội muội sao?" Tiêu Cẩn hừ cười, chen vào một câu.
Diệp Tuân cười nói: "Nó nằng nặc đòi theo, thật chẳng biết làm sao."
Diệp Cần rõ ràng đã quên mất chuyện Lục Thư Cẩn vừa nghiêm mặt cảnh cáo nàng. Nàng lại vui vẻ chạy tới bên Tiêu Cẩn, "Ta muốn ngồi cùng Tứ ca ca!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!