Y phục của hai người rõ ràng xuất từ cùng một tiệm may, ngoại trừ phần viền áo và tay áo có chút khác biệt, thoạt nhìn lại giống hệt nhau. Tiêu Cẩn chẳng màng để t@m đến những chi tiết ấy.
Hắn đứng trước mặt Lục Thư Cẩn, ánh nắng từ sau lưng chiếu đến, kéo bóng dáng cao gầy của hắn phủ lên người nàng. "Thử y phục xong rồi sao? Sao không trở về học phủ?"
Ánh mắt Lục Thư Cẩn lướt qua gương mặt Diệp Cần một thoáng, đáp: "Ta cùng Lương huynh đi mua ít đồ, đang định quay về."
Tiêu Cẩn khẽ nghiêng đầu, như thể giờ mới nhận ra Lương Xuân Uyên đứng đó. Y nở nụ cười nhàn nhạt với hắn ta, trong sự khiêm nhường lại phảng phất chút kiêu ngạo, hỏi: "Vậy đồ đạc ngươi đã mua xong chưa? Ta có thể sai người chuẩn bị xe ngựa đưa các ngươi về."
Đã đến nước này, Lương Xuân Uyên dù còn đồ chưa mua, cũng chẳng muốn tiếp tục lang thang. Hắn chắp tay, đáp: "Không dám làm phiền Tiêu thiếu gia, hai người bọn ta tự đi bộ về là được."
Tiêu Cẩn bất chợt vươn tay, khoác lên vai Lục Thư Cẩn, nửa ôm nàng vào lòng, nói: "Ta đột nhiên nhớ ra còn chút việc cần cùng Lục Thư Cẩn đi làm, hay là ngươi cứ về trước?"
Lương Xuân Uyên ngẩn ra một thoáng, đưa mắt nhìn Lục Thư Cẩn, như chờ đợi câu trả lời từ nàng. Vai Lục Thư Cẩn bị hắn đ è xuống, cánh tay áp sát vào lồ ng ngực Tiêu Cẩn.
Hương thơm nhàn nhạt thoảng qua, len lỏi vào mũi nàng. Nàng chẳng nghĩ ngợi lâu, chỉ khẽ cười áy náy: "Lương huynh, xin lỗi, ta không thể cùng huynh về học phủ được."
Nàng nói vậy, Lương Xuân Uyên cũng chẳng nói thêm gì, chỉ mỉm cười đáp: "Không sao."
Tiêu Cẩn lặng lẽ quan sát, không nói một lời. Đợi Lương Xuân Uyên xoay người rời đi, hắn mới buông vai Lục Thư Cẩn ra, khẽ hừ một tiếng, giọng điệu mang theo chút bất mãn: "Lương huynh gì chứ? Ta bảo ngươi gọi ta một tiếng "Tiêu ca" còn khó hơn lên trời. Thế mà đám mèo chó chẳng biết từ đâu chui ra, hết "Hồng ca" lại đến "Lương huynh", ngươi gọi thì trơn tru lắm."
Lục Thư Cẩn thoạt đầu chưa kịp hiểu, sau mới nghĩ ra. "Hồng ca" mà hắn nhắc đến chính là vị chưởng quỹ tiệm thịt heo mà nàng từng giúp ghi sổ sách. Khi ấy, để thân thiết với Tôn Đại Hồng, nàng cố ý gọi hắn là "Hồng ca".
Không ngờ Tiêu Cẩn không chỉ biết chuyện này, mà còn để t@m đến vậy, thậm chí còn mang chút hậm hực. Nàng nghiêng đầu nhìn hắn, chỉ thấy Tiêu Cẩn quay mặt đi, để lộ nửa cái ót, đôi mày nhíu chặt, đang nói gì đó với Diệp Cần: "Ngươi còn chưa về nhà sao?"
Giọng điệu hắn chẳng mấy vui vẻ, hẳn là vì chuyện nhỏ nhặt này mà giận dỗi. Bộ dạng trẻ con ấy khiến Lục Thư Cẩn không nhịn được mà bật cười.
Đôi mắt Diệp Cần to tròn, đảo qua đảo lại giữa Lục Thư Cẩn và Tiêu Cẩn. Nét mặt nàng lộ vẻ ngây ngô, chẳng rõ đang nghĩ gì. Nàng nhìn Lục Thư Cẩn mấy lần, cuối cùng lên tiếng: "Vậy ta đi trước đây. Tứ ca, huynh đã hứa với ta thì nhất định phải giữ lời đấy!"
"Giữ, giữ, giữ," Tiêu Cẩn phẩy tay, ra vẻ không kiên nhẫn, xua nàng đi: "Mau về đi, đừng lang thang ngoài phố nữa."
Diệp Cần nghiêng đầu, hỏi: "Tứ ca không sai xe ngựa đưa ta về sao?"
"Nhà họ Diệp ngươi còn thiếu một cỗ xe ngựa à?" Tiêu Cẩn hỏi ngược lại.
Diệp Cần le lưỡi, ra vẻ tinh nghịch, nở nụ cười lộ hàm răng trắng với Lục Thư Cẩn, rồi tung tăng rời đi. Lục Thư Cẩn chợt nhớ đến Diệp Tuân, người huynh trưởng của Diệp Cần, kẻ luôn mang vẻ mặt đầy mưu mô. Hai huynh muội họ khác nhau như trời với đất, chẳng ai nghĩ họ là anh em ruột.
Diệp Cần đi rồi, Tiêu Cẩn quay sang nhìn Lục Thư Cẩn. Đôi môi hắn vẫn mím chặt, trông rõ là không vui.
Lục Thư Cẩn ngẩng đầu đối diện với hắn, nghĩ rằng thể nào hắn cũng sẽ mắng mình vài câu. Nhưng đợi một lúc, hắn lại hỏi: "Đi mỏi chân chưa?"
Lục Thư Cẩn khẽ nhướng mày. Theo tính cách của nàng, lúc này hẳn sẽ đáp một câu "vẫn ổn".
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt Tiêu Cẩn, lời nói đến bên miệng lại đổi thành sự thật: "Gót chân hơi đau."
"Ta đã bảo mà, rảnh rỗi không có việc gì làm sao lại tự đi mua đồ? Vân Thành lớn thế này, muốn mua đủ thứ chẳng biết phải đi bao lâu."
Tiêu Cẩn khẽ thở dài, nói tiếp: "Thôi, hôm nay về trước, để hôm khác mua tiếp."
Hắn quay người định đi, Lục Thư Cẩn lại khẽ kéo tay áo hắn, nói: "Không sao, ta chưa mệt. Ngươi muốn mua gì?"
"Còn đi được nữa?" Tiêu Cẩn vô thức nhìn xuống đôi chân nàng. Lục Thư Cẩn gật đầu: "Đương nhiên. Ta từng đi bộ từ trấn Dương đến trấn bên cạnh, mất hai ngày một đêm."
Tiêu Cẩn nghe vậy, đôi mắt thoáng ngẩn ngơ, khóe môi đang mím chặt bỗng trĩu xuống. Hắn biết Lục Thư Cẩn không cố ý kể những chuyện này để khiến người khác thương hại. Chính vì nàng nói bằng giọng điệu bình thản như không, mới khiến lòng Tiêu Cẩn bất giác khó chịu. Hắn đưa tay xoa đầu nàng: "Được, vậy đi thêm một lúc nữa."
Lục Thư Cẩn bước theo hắn, lòng chợt dâng lên chút xao động. Nàng vừa mới nhận ra tâm tư của Tiêu Cẩn. Hắn thật lòng muốn xem nàng như đệ đệ. Thậm chí, hắn còn tự đặt lên vai mình một trách nhiệm vô hình. Tiêu Cẩn mua cho nàng rất nhiều thứ, từ y phục, đồ ăn, đến chỗ ở, hắn đều chu toàn sắp xếp. Hắn còn định đưa nàng đi gặp huynh trưởng, viết thư gửi phụ thân, thỉnh cầu đại tướng quân nhận nàng làm nghĩa tử.
Lục Thư Cẩn hiểu rằng, những điều này đều là kết quả của sự cân nhắc kỹ lưỡng từ Tiêu Cẩn, không phải quyết định nhất thời. Vì thế, hắn rất để tâm việc nàng không chịu gọi mình một tiếng "ca ca".
Trước đây Lục Thư Cẩn không nhận ra, giờ đây mới hiểu. Nàng có lý do của riêng mình, không phải không thể nói ra. Nhưng giữa phố xá đông người, trò chuyện về chuyện này chẳng tiện, nàng quyết định tối nay trở về sẽ nói rõ với hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!