Lục Thư Cẩn tự mình trở về học phủ. Những tùy tùng canh giữ trước cửa xá phòng đã rút đi hết cả. Lục Thư Cẩn còn nhớ trong số họ có một người thân hình không cao bằng những người khác, mỗi lần cười trên mặt lại hiện lên một lúm đồng tiền, tên là Trần Ngạn.
Mỗi khi Lục Thư Cẩn rời đi, hắn đều nói: "Lục công tử, chẳng cần khóa cửa đâu, bọn tiểu nhân sẽ canh giữ ở đây, không để ai lại gần."
Khi tan học trở về, hắn cũng đứng ở cửa, cười tươi chào nàng: "Lục công tử đã về rồi ư? Mau vào trong ngồi nghỉ, cơm nước sẽ được mang đến ngay."
Trần Ngạn cùng những người khác mỗi ngày đều quét dọn xá phòng một lượt, lau chùi tấm thảm trải sàn cẩn thận, bàn ghế cũng được chùi sạch sẽ, rồi thắp lên một loại hương thơm dễ chịu lại có tác dụng an thần. Vậy nên mỗi lần Lục Thư Cẩn trở về, xá phòng luôn sạch sẽ tinh tươm, thoảng mùi hương thơm ngát.
Hắn từng nói: "Lục công tử không cần khách sáo với bọn tiểu nhân, đây đều là mệnh lệnh của thiếu gia."LaLục Thư Cẩn đứng trước cửa xá phòng, đêm đen đặc quánh che khuất vầng trăng sáng, cửa ngoài tối om om, chẳng còn hai chiếc đèn lồ ng thường treo như mọi khi, giờ đây đã tắt ngóm.
Nàng khẽ thu lại ánh mắt, từ trong lồ ng ngực lấy ra một chiếc bùi nhùi nhỏ, thổi vài hơi để nhóm lên ngọn lửa tí tẹo, rồi kiễng chân chậm rãi thắp sáng hai chiếc đèn lồ ng treo trước cửa. Ánh sáng từ hai ngọn đèn hắt bóng nàng xuống mặt đất, tạo thành hai bóng chồng lên nhau. Cái bóng cúi đầu, nhìn thế nào cũng toát lên một vẻ cô đơn uể oải khó tả. Lục Thư Cẩn đẩy cửa bước vào, như thường lệ thay giày, thắp sáng ngọn đèn treo trên tường, trong phòng dần có chút ánh sáng yếu ớt.
Xá phòng vẫn y như lúc nàng rời đi buổi sáng, một tấm bình phong chia căn phòng làm đôi. Lục Thư Cẩn và Tiêu Cẩn đã cùng sống ở hai bên tấm bình phong này suốt hơn nửa tháng trời.
Tiêu Cẩn đã rời đi, chỉ mang theo đám tùy tùng, còn đồ đạc trong phòng thì chẳng động đến thứ gì. Lục Thư Cẩn nhẹ bước đến chỗ của Tiêu Cẩn, ánh mắt lướt qua từng thứ: chiếc bàn ghế xa hoa, chiếc trường kỷ mềm mại, chiếc giường lớn hơn giường của nàng một chút, cùng những bộ cẩm y gấm vóc được treo ngay ngắn bên giường. Trên bàn là đ ĩa trái cây, cạnh đầu giường là quyển "Chuyện Đôi Ba Việc Của Quả Phụ Xinh Đẹp" quen thuộc, rồi đôi hài gỗ hắn thường mang, tất cả đều phảng phất hơi thở của cuộc sống hắn từng có nơi đây.
Thiếu gia nhà quyền quý đúng là hào phóng, những món đồ giá trị ngút trời này hắn nói bỏ là bỏ, chẳng chút luyến tiếc. Lục Thư Cẩn nhìn một lượt, rồi quay về phía mình, thắp sáng ngọn đèn trên bàn, lấy bút và giấy ra, bắt đầu tính toán.
Nếu Tiêu Cẩn vì tức giận mà thu hồi hết đồ đạc trong xá phòng, nàng cũng chẳng trông mong có thể đòi lại những vật dụng cũ từ tay hắn. Chỉ còn cách tự mình ra ngoài mua sắm, giường bàn ghế là những thứ thiết yếu, bút mực giấy nghiên cũng phải thay mới. Dẫu không thể sánh bằng những thứ hiện tại, nhưng nàng vẫn còn chút bạc trong tay, đủ để mua những món bền chắc dùng lâu dài.
Số bạc này không còn là của Tiêu Cẩn nữa, đó là tiền nàng từng nét từng chữ chép sách mà có, là tiền của chính nàng, Tiêu Cẩn không có lý do gì để đòi lại. Tính toán xong xuôi, Lục Thư Cẩn đứng dậy đi đến phòng tắm, thắp đèn lên, mới phát hiện sàn nhà trống không, rồi chợt nhớ ra đám tùy tùng đánh nước đã rời đi cả rồi.
Nàng quay lại, kéo cái thùng từ dưới bàn ra, tự mình ra ngoài múc nước.
Tắm xong đáng lẽ là giờ nàng học bài, nhưng hôm nay lòng nàng cứ bồn chồn không yên, đọc nửa ngày chẳng nhớ được mấy dòng, cuối cùng đành bỏ sách qua một bên, lấy quyển "Giới Nữ Sắc" ra tiếp tục chép. Đầu bút lướt trên giấy, ít nhiều cũng khiến tâm tư nàng bình tĩnh lại đôi phần. Tiêu Cẩn khi ngủ không thích có tiếng động làm phiền, nên cửa sổ xá phòng đã được gia công đến ba lần. Chỉ cần đóng kín cửa, bên ngoài hầu như chẳng còn nghe thấy âm thanh gì, cả xá phòng chìm trong tĩnh lặng tuyệt đối.
Khi Lục Thư Cẩn tắt đèn nằm lên giường, nàng bỗng cảm thấy sự yên ắng này có chút kỳ lạ, khiến nàng không quen.
Không còn tiếng thở của người khác, cũng chẳng còn mùi hương thoang thoảng như có như không lượn lờ trong không gian. Lục Thư Cẩn nằm thật lâu mà không ngủ được, lại ngồi dậy thắp đèn trên bàn. Ánh sáng yếu ớt tỏa ra trong xá phòng.
"Thôi thì lãng phí cây nến này vậy," nàng tự nhủ, "Xá phòng tối quá, ta ngủ không nổi."Ngày hôm sau là ngày nghỉ, Lục Thư Cẩn ở trong phòng đến trưa mới ra ngoài đến quán ăn.
Đã rất lâu rồi nàng không ghé nơi này. Trước đây vì trong tay chẳng có bao nhiêu bạc, mỗi lần đến nàng đều đi thẳng đến quầy bán bánh, chẳng dám nhìn ngó chỗ khác. Sau này Tiêu Cẩn không cho nàng ra ngoài nữa, ba bữa mỗi ngày đều có người mang đến tận nơi.
Giờ đây quay lại, Lục Thư Cẩn mới có dịp nhìn kỹ các món ăn khác, cẩn thận chọn một hũ canh hầm và một bát rau nhỏ, đánh thêm một bát cơm, rồi tìm chỗ ngồi ăn. Cơm canh ở quán ăn thực ra không tệ, vốn dĩ được làm để chiều lòng đám thiếu gia từ khắp nơi trong Hải Châu học phủ. Đặc biệt bữa ăn đơn giản này đã tiêu tốn của nàng sáu mươi văn tiền, chỉ ngửi mùi thôi đã thấy thơm nức, nhưng khi nếm vào thì so với những món nàng từng ăn trước đây lại kém xa.
Dẫu vậy, Lục Thư Cẩn không phải người kén ăn, nàng cứ một ngụm canh, một miếng rau, một thìa cơm, ăn đến sạch sẽ chẳng sót chút nào. Thời gian còn lại, nàng mở cửa sổ ngồi trong phòng đọc sách. Đến tối mới nhớ ra, hôm nay vốn là ngày nghỉ, nàng định ra ngoài mua thêm hai bộ y phục dày để mặc.
Sáng hôm sau, Lục Thư Cẩn lại như xưa, rời xá phòng từ sớm, đến tiệm mua bữa sáng, ăn xong thì đến Đinh Tự đường đọc sách. Khi còn ở Giáp Tự đường, giờ này tuy sớm nhưng đến học đường vẫn thỉnh thoảng có ba năm người. Nhưng ở Đinh Tự đường giờ này, chỉ có mỗi mình nàng. Nàng lấy đèn đặt lên bàn, sương sớm tháng Mười dày đặc, trời chưa sáng hẳn nên hơi lạnh. Lục Thư Cẩn khép tay lại xoa xoa, rồi lật mở trang sách.
Từ nhỏ nàng đã nhận ra trí nhớ của mình hơn người thường, có những thứ hay người mà nàng chỉ cần nhìn qua một lần là nhớ kỹ. Đặc biệt buổi sáng là lúc trí nhớ nàng tốt nhất, nên nàng đã quen với việc dậy sớm đọc sách từ lâu. Khi đắm mình vào sách, thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt. Đến khi Lục Thư Cẩn ngẩng đầu lên, trời đã sáng rõ, Đinh Tự đường cũng đông người hơn, ồn ào náo nhiệt như mọi ngày.
Tưởng Túc là loại người thường bước vào lớp khi chuông điểm giờ học sớm vừa vang lên. Hắn đến, chuông sớm cũng reo, nhưng trong lớp lúc này chỉ thiếu Quý Thạc Đình – kẻ thường xuyên trốn học sớm – và Tiêu Cẩn – người gần đây không bỏ buổi học sáng nào. Tưởng Túc là người thẳng tính, trong lòng không giấu được chuyện gì. Vừa ngồi xuống, hắn đã thì thầm hỏi Lục Thư Cẩn: "Lục Thư Cẩn, rốt cuộc hôm qua xảy ra chuyện gì?
Ngươi với tên Tề Minh kia quen biết nhau sao?"
Hắn nhắc đến, khiến Lục Thư Cẩn không tránh khỏi nhớ lại chuyện hôm qua. Nàng không ngẩng đầu, chỉ lắc đầu, không nói gì, như chẳng muốn nhắc đến chuyện này. Tưởng Túc không nhận ra, tiếp tục hỏi: "Vậy sao ngươi lại ngăn bọn ta đánh hắn? Tên Tề Minh kia chọc giận Tiêu ca, đáng bị đánh mà!"
Lục Thư Cẩn có lẽ cũng không rõ đáp án, vẫn chỉ lắc đầu.
Tưởng Túc thở dài một tiếng, lại nói: "Không sao, tính Tiêu ca nóng nảy nhưng nguôi cũng nhanh. Hắn rất thương ngươi, ta quen Tiêu ca cả năm rồi, chưa từng thấy hắn chia thức ăn trong hộp cơm của mình cho ai ăn đâu! Qua vài ngày, ngươi nhận lỗi, nói vài lời dễ nghe, chuyện này sẽ qua thôi."Hắn nói đến chuyện trước đây Tiêu Cẩn từng gọi Lục Thư Cẩn cùng ăn trưa. Hôm ấy trong hộp cơm có món thịt thăn chua ngọt, Tiêu Cẩn có lẽ không thích nên chẳng động đến.
Thấy Lục Thư Cẩn ăn từng miếng hết sạch, hắn bèn gắp hết phần của mình cho nàng.
Nghe Tưởng Túc nói vậy, Lục Thư Cẩn cảm thấy không đúng. Chẳng phải Tiêu Cẩn không thích ăn nên mới cho nàng sao? Sao lại nói cứ như hắn nhịn nhường mà chia thức ăn cho nàng vậy?
Nhưng nàng không nói ra, chẳng muốn tranh cãi với Tưởng Túc. Thấy nàng không đáp, Tưởng Túc dùng khuỷu tay huých nàng một cái: "Ngươi thấy không?"
Lục Thư Cẩn nghe tai này ra tai kia, gật đầu qua loa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!