Chương 28: (Vô Đề)

Tiêu Cẩn không phải lần đầu trèo qua tường nam để ra ngoài. Hắn biết rõ tường nam thấp hơn nhiều so với những nơi khác. Dù Lục Thư Cẩn thân hình không cao, chân cũng chẳng dài, nhưng chỉ cần đạp lên tay hắn là đủ để vượt qua. Nhưng Lục Thư Cẩn lại có phần do dự, không dám nhảy xuống. Nàng chưa từng leo lên đầu tường bao giờ, chỉ sợ ngã nhào từ trên cao, thân thể cứng đờ, không dám động đậy. Dưới tường, một đám người đang ngước nhìn nàng, chờ nàng nhảy xuống.

Thấy nàng mãi không động tĩnh, Diệp Tuân là người đầu tiên lộ vẻ thiếu kiên nhẫn.

Hắn thúc ngựa tiến lên hai bước, nói: "Hay là để thị vệ đỡ hắn xuống đi."

Cô nương xinh đẹp đứng cạnh hắn ngáp một cái, phụ họa: "Đúng vậy, Tứ ca, đừng làm khó hắn nữa."

Tiêu Cẩn ngày thường tính tình nóng nảy nhất. Nếu gặp ai chậm chạp lề mề, hẳn hắn đã sớm mất kiên nhẫn. Nhưng lúc này, hắn lại tỏ ra kiên nhẫn lạ thường, hướng dẫn Lục Thư Cẩn: "Ngươi xoay lưng lại, ôm chặt lấy đầu tường, chân từ từ thả xuống dưới thử xem. Ta ở dưới này sẽ đỡ ngươi."

"Ta sẽ không để ngươi ngã đâu." Tiêu Cẩn nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nói mang theo vài phần nghiêm túc. Lục Thư Cẩn nhìn hắn, như thể một viên đá nhỏ rơi vào lòng, khơi dậy những gợn sóng nhẹ nhàng, mềm mại mà yếu ớt. Nàng làm theo lời Tiêu Cẩn, xoay người ôm lấy đầu tường, toàn bộ sức lực dồn vào hai tay, đôi chân từ từ thả xuống dò xét. Đầu ngón chân khẽ chạm loạn trong không trung, rồi ngay sau đó chạm phải một thứ mềm mại.

Một luồng lực từ gót giày truyền lên, Lục Thư Cẩn nhận ra đó là bàn tay của Tiêu Cẩn. Nàng đặt thêm chân còn lại lên, lúc này mới phát hiện sức mạnh cánh tay của Tiêu Cẩn thật kinh người. Hắn dùng hai lòng bàn tay vững vàng nâng đỡ nàng. Khi nàng thả lỏng hai tay, sức nặng trên chân càng tăng, chẳng mấy chốc nàng buông hẳn đầu tường, tay vịn vào tường, để toàn bộ cơ thể đè lên đôi tay Tiêu Cẩn. Hai cánh tay hắn vẫn không chút lay chuyển, từ từ hạ thấp người, đỡ Lục Thư Cẩn xuống khỏi tường.

Khi sắp chạm đất, nàng tự nhảy xuống, quay đầu nhìn Tiêu Cẩn. Tiêu Cẩn đứng thẳng dậy, phủi bụi trên tay, nở nụ cười với nàng, thoáng chút đắc ý: "Đã nói là không để ngươi ngã mà, đúng không?"

Lục Thư Cẩn vô thức nhìn cánh tay hắn, vẫn còn kinh ngạc trước sức mạnh vững chãi vừa rồi. Hắn có thể trực tiếp đỡ nàng từ đầu tường xuống, với lực tay kinh người như vậy, chẳng trách có thể đập gãy xương Lưu Toàn chỉ trong một cú đánh. Nàng nghĩ, nếu mình cũng có sức mạnh ấy thì tốt biết bao.

Lúc tên què kia đến nhà cầu hôn, nàng sẽ đập luôn chân còn lại của hắn cho què nốt, để hắn không dám đánh chủ ý lên nàng nữa. Tiêu Cẩn nhận ra ánh mắt kinh ngạc xen lẫn ngưỡng mộ của nàng, đang chờ nàng buông một câu khen ngợi chân thành.

Nhưng chưa kịp nghe, từ phía sau đã vang lên một tiếng huýt sáo vang dội. Hắn quay đầu, thấy Diệp Tuân đang nhìn mình với ánh mắt trêu chọc, cười nói: "Ai không biết, còn tưởng Tiêu thiếu gia dẫn theo một tiểu thê tử ra ngoài đấy."

Lời đùa này nếu đặt lên người một cô nương thì không thích hợp, có thể tổn hại danh tiếng nàng. Nhưng với nam tử thì chẳng ai để ý nhiều, vừa nói ra đã khiến cả đám cười ầm lên, mấy người khác cũng hùa theo phụ họa. Chỉ có cô nương xinh đẹp kia không nhận ra đó là lời đùa, nghiêm túc chỉ vào Lục Thư Cẩn: "Ủa, hắn không phải nam tử sao?"

Rồi nàng ta vẫy tay với Lục Thư Cẩn: "Trời tối quá, ta nhìn không rõ. Ngươi bước lên hai bước, ra chỗ có ánh sáng để ta xem kỹ nào."

Lục Thư Cẩn bị cả đám cùng trêu, cúi đầu không kìm được mà đỏ mặt. Nghe giọng điệu nghiêm túc của cô nương kia, nàng cố nén cảm giác nóng ran trên mặt, chắp tay đáp: "Cô nương không nhìn nhầm, tại hạ quả thực là nam tử."

Tiêu Cẩn vung tay ra hiệu mọi người ngừng trêu chọc, quay sang Diệp Tuân bực bội nói: "Thê tử của ngươi mới là nam tử ấy! Gia thích những cô nương thơm tho mềm mại."

Diệp Tuân cười khẩy chẳng chút để tâm: "Cũng không phải chưa từng chơi qua."

Tiêu Cẩn lười đáp lại, vẫy tay gọi thị vệ dắt ngựa tới. Hắn đạp lên bàn đạp, xoay người nhảy lên lưng ngựa, hỏi Lục Thư Cẩn: "Ngươi biết cưỡi ngựa không?"

Lục Thư Cẩn lắc đầu, rồi liếc nhìn bức tường nam, ý muốn quay về lộ rõ trên mặt."Vừa nãy ở trong tường, ta bảo ngươi quay về thì ngươi không chịu. Bây giờ không còn cơ hội nữa rồi."

Tiêu Cẩn đưa tay về phía nàng, nói: "Lên đây."

Lục Thư Cẩn tìm cớ thoái thác: "Con ngựa này hình như không chở nổi hai người."

"Chở một con heo còn dễ dàng, huống chi hai người?" Tiêu Cẩn giục: "Đưa tay cho ta, nhanh lên."

Lục Thư Cẩn thoáng chần chừ. Lúc này, Quý Thạc Đình đứng bên cạnh lên tiếng: "Người ta có khi không muốn cưỡi chung với ngươi đâu."

Tiêu Cẩn nhíu mày nhìn Quý Thạc Đình: "Hắn là do ta dẫn ra, không cưỡi chung với ta thì với ai?"

"Với ta cũng được." Quý Thạc Đình vỗ nhẹ lên lưng ngựa của mình, mỉm cười dịu dàng với Lục Thư Cẩn: "Lại đây, Lục Thư Cẩn, ngồi cùng ta. Ngựa của ta hiền, chạy không bị xóc."

Diệp Tuân cũng cười theo: "Ngồi ngựa của ta cũng được."

Lục Thư Cẩn nhớ lại nụ cười đầy ẩn ý của Diệp Tuân khi nói "cũng không phải chưa từng chơi qua", trong lòng chợt dâng lên cảm giác ghê tởm. Không do dự thêm, nàng vươn tay nắm lấy bàn tay Tiêu Cẩn. Khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, Tiêu Cẩn khép chặt ngón tay, siết lấy tay nàng, dùng lực kéo mạnh lên. Lục Thư Cẩn bị kéo bay lên không trung. Nàng đạp một chân lên bàn đạp để lấy đà, chân còn lại co lên, tay trái nắm dây cương. Theo lực kéo của Tiêu Cẩn, nàng trèo lên, ngồi ngay trước mặt hắn.

Hơi ấm từ lưng ngựa truyền qua đôi chân, nóng ấm mà mềm mại. Tay nàng nắm chặt dây cương và lông trên lưng ngựa, vô thức siết mạnh, sợ mình tuột xuống. Lục Thư Cẩn chưa từng cưỡi ngựa, ngay cả xe ngựa cũng hiếm khi ngồi. Nàng không ngờ lưng ngựa lại cao đến vậy. Ngồi lên rồi, tầm nhìn bỗng trở nên rộng rãi lạ thường. Cảm nhận được sinh vật sống động thỉnh thoảng phì mũi dưới thân, nàng vừa háo hức vừa thấy mới mẻ. Đang mải ngẩng đầu nhìn phía trước, dây cương trong tay nàng khẽ động. Nàng cúi xuống, mới phát hiện cánh tay Tiêu Cẩn vòng qua bên hông nàng, vươn tới trước giật nhẹ dây cương từ tay nàng.

Lục Thư Cẩn khẽ động, lưng liền chạm vào ngực Tiêu Cẩn. Lúc này nàng mới giật mình nhận ra mình đang ngồi gọn trong lòng hắn, khoảng cách chỉ cách nhau một nắm tay. Tim Lục Thư Cẩn đập thình thịch, cơ thể cứng lại, đáy mắt lộ chút hoảng loạn. Đôi tai đã bán đứng cảm xúc của nàng, đỏ rực lên trong chớp mắt. Tiêu Cẩn là người lùi lại trước.

Hồi mười mấy tuổi, khi Tiêu Vân Nghiệp cấm hắn cưỡi ngựa, hắn thường lén chạy tìm Quý Thạc Đình. Quý Thạc Đình dắt ngựa ra, hai người cùng cưỡi một con, nên hắn không thấy có gì bất tiện. Hắn kéo dây cương thúc ngựa tiến lên, giọng điệu thoải mái: "Ngươi chưa cưỡi ngựa bao giờ thì không thể ngồi sau, kẻo bị hất xuống. Ngươi cứ kẹp chặt bụng ngựa, nắm chắc dây cương là được.

Cẩn thận đừng túm lông trên lưng ngựa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!