Tiêu Cẩn ở trong xá phòng ngồi chưa được bao lâu thì lại ra ngoài, trước khi đi dặn dò Lục Thư Cẩn không được rời khỏi Hải Châu học phủ.
Trời dần tối, Tiêu Cẩn đến nhà Quý Thạc Đình. Nhà họ Quý là một danh gia vọng tộc chính tông, tổ phụ của Quý Thạc Đình từng đỗ tiến sĩ từ thuở thiếu niên, nay đang đảm nhiệm chức Thượng thư Bộ Công. Phụ thân của y cũng là người đỗ lưỡng bảng tiến sĩ, bản thân Quý Thạc Đình thiên phú không tệ, từ nhỏ đã thông minh lanh lợi. Năm lên bảy tuổi, y ôm một quyển sách diễm tình đi tìm Tiêu Cẩn chơi, bị Tiêu Vân Nghiệp bắt gặp, đánh cho cả hai tiểu tử một trận, rồi phạt quỳ ngoài sân.
Thế nhưng sau khi Tiêu Vân Nghiệp rời đi, Quý Thạc Đình vẫn có thể đọc thuộc lòng nội dung đã xem, khiến Tiêu Cẩn kinh ngạc đến ngây người.
Chính vì vậy, Quý Thạc Đình ngày ngày đi theo Tiêu Cẩn lêu lổng, động một chút là gọi Tiêu Cẩn đến nhà mình chơi đùa. Quý phủ không sánh bằng khí phái của Tiêu phủ, nhưng người ở lại đông đúc. Quý Thạc Đình đứng thứ năm, trên có ba tỷ tỷ và một huynh trưởng, dưới còn ba đệ muội. Chỉ riêng số này đã đủ nhiều, nhưng vì vài vị đương gia của nhà họ Quý đều làm quan tại kinh thành, nhà họ Quý chưa phân gia.
Đại bá, tiểu thúc cùng mấy phòng khác đều ở trong Quý phủ, mỗi lần Tiêu Cẩn đến đều đúng lúc náo nhiệt.
Lần này đến, tam tức phụ của đại phòng đang cãi nhau với đích nữ của nhị phòng phu nhân, cách một tòa giả sơn mà tranh chấp đến mặt đỏ tai hồng, đứng xa cũng nghe rõ mồn một.
Quý Thạc Đình đã quen, dẫn Tiêu Cẩn về chỗ ở của mình, nói: "Chớ để t@m đến họ, cãi mệt rồi tự khắc về hậu viện thôi."
Tiêu Cẩn nghĩ đến nhà mình, nếu Tiêu Vân Nghiệp không có ở đó, Tiêu phủ lúc nào cũng tĩnh lặng. Hai vị thiếp thất của phụ thân đều là những phụ nhân hiền lành, ít ra ngoài, huynh trưởng của Tiêu Cẩn làm quan nơi xa, tỷ tỷ duy nhất đã nhập hậu cung. Mỗi lần về, cả Tiêu phủ dường như chỉ có mình hắn.
Vào thư phòng của Quý Thạc Đình, Tiêu Cẩn rất thành thục nửa nằm nửa ngồi trên ghế mềm, thở dài một tiếng thật sâu, xoa trán nói: "Hình như quả thật uống hơi nhiều rồi."
Quý Thạc Đình đang định đóng cửa, nghe vậy vội sai hạ nhân đi chuẩn bị canh giải rượu, rồi quay lại nói với Tiêu Cẩn: "Nếu ngươi uống say rồi thì về ngay đi, đừng ở lại đây, kẻo lại bảo ta trộm ngọc bội của ngươi."
Hắn nhắc đến chuyện lần trước Tiêu Cẩn say rượu, tiện tay đem ngọc bội thưởng cho cô nương ở Xuân Phong lâu, hôm sau tỉnh dậy lại đổ oan cho Quý Thạc Đình trộm mất, hắt cả chậu nước bẩn lên người Quý Thạc Đình khiến y trăm miệng khó cãi. Phải tốn không ít công sức y mới rửa sạch oan khuất.
Tiêu Cẩn say rượu thì chẳng nhớ gì, tỉnh lại còn vu khống người khác, thật sự phiền phức.
"Ta cũng không ở lâu, chủ yếu là nói với ngươi hai việc."
Tiêu Cẩn ngửa đầu ra sau, tìm một tư thế thoải mái để nằm, giọng điệu lười nhác, "Nhà họ Lưu bị tịch biên chỉ là chuyện sớm muộn, khoảng thời gian này ngươi ít đến Xuân Phong lâu, tránh gặp Diệp Tuân, đừng để hắn bắt được mà tra hỏi. Ngọc Hoa quán chỉ giấu hơn bốn nghìn lạng bạc quan, còn lại ở ba nơi: tiệm thịt Vinh Ký ở phía tây thành, tiệm muối số tám ở khu Đông Hoa, và Ngọc Dung bảo lâu ở phía nam thành.
Ngươi sai người theo dõi, nhưng chớ quá sát sao, kẻo bị phát hiện."
Quý Thạc Đình bước đến bàn, định cầm bút ghi lại mấy địa điểm này, Tiêu Cẩn liếc mắt, nói: "Đừng viết lên giấy."
Quý Thạc Đình vốn muốn lười biếng, không định tự mình đi một chuyến, nhưng bị Tiêu Cẩn nhìn thấu ý đồ, đành đem mấy chữ vừa viết đốt trên ngọn nến. Ánh lửa lập lòe trên mặt y, y nói: "Ngươi chắc được mấy phần rằng nhà họ Lưu sẽ bị tịch biên? Bạc quan ngươi cũng không bắt quả tang Lưu Toàn tự tay vận chuyển, nếu họ cắn chết không nhận, không có chứng cứ lật án thì làm sao?"
Tiêu Cẩn cười khẩy: "Vậy thì bảo họ đến đòi chứng cứ từ phụ thân ta, liên quan gì đến ta đâu."
"Vậy phải tránh Diệp Tuân bao lâu?"
"Chừng nửa tháng, đợi chuyện này xong xuôi, ta sẽ thu thập hắn cho ra trò." Tiêu Cẩn nói. Hai việc Tiêu Cẩn muốn dặn dò chỉ có vậy, nói xong thì im lặng, có lẽ đầu óc choáng váng, muốn nằm thêm một lúc.
Vốn dĩ nói xong Quý Thạc Đình có thể đuổi hắn về, nhưng y còn điều muốn hỏi, giọng điệu không mấy nghiêm túc, "Tiêu thiếu gia nhà ta gần đây cải tà quy chính, định làm nam Bồ Tát sao? Sao lại quan tâm Lục Thư Cẩn đến vậy, trước đây chẳng phải nói không quản chuyện bao đồng à?"
Tiêu Cẩn khẽ mở mắt, cảm xúc trong lời nói cũng chuyển đổi, thở dài nhẹ, "Ngươi không biết đâu, tiểu tử này đáng thương lắm. Ta thấy hắn ở nhà chắc chắn chịu không ít ngược đãi, nói không chừng là lén rời nhà đến Vân Thành cầu học. Trên người chỉ có vài lạng bạc, ta còn nghi mấy lạng bạc này là tiền hắn thay ta viết sách luận kiếm được từ ta nữa."
Quý Thạc Đình nghe xong thì cười, "Học phủ của chúng ta đâu chỉ có mỗi Lục Thư Cẩn. Lương Xuân Uyên và Ngô Thành Vận cũng xuất thân hàn môn, sao ngươi không thương xót hết cả đi?"
Tiêu Cẩn chẳng để tâm, nói: "Ta không phải thương người nghèo khó, ta chỉ thương Lục Thư Cẩn thôi."
Giọng điệu của hắn quá đỗi đương nhiên, Quý Thạc Đình dường như cũng không tìm được chỗ nào để trêu chọc, thấy hắn nằm im, nghĩ mấy ngày nay chắc cũng mệt mỏi, bèn để hắn nghỉ ngơi yên tĩnh một lát.
Nhưng Tiêu Cẩn vừa nằm chưa được bao lâu thì tự đứng dậy.
"Canh giải rượu còn chưa mang tới." Quý Thạc Đình ngầm ý bảo hắn ngồi thêm chút nữa.
"Thôi, về dùng bữa tối."
Tiêu Cẩn phất tay, nói: "Ta không về, hắn chắc chắn lại đi mua cái bánh rách nát kia ăn."
Bên này, tại Hải Châu học phủ, Tiêu Cẩn vừa đi, Lục Thư Cẩn liền lén mở cửa sổ, mong có thật nhiều muỗi bay vào, tốt nhất là cắn Tiêu Cẩn đến đêm không ngủ nổi, phải lập tức mang đồ về Tiêu phủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!