Chương 134: (Vô Đề)

Ở Dương trấn, chẳng có tửu lâu nào sang trọng, lại thêm mùa đông lạnh giá nên trời tối sớm. Hầu hết dân chúng đều trở về nhà từ lúc chập tối, đến đêm khuya thì chẳng còn ai lảng vảng ngoài đường. 

Vào đông, việc buôn bán của các tửu lâu thường ế ẩm. Chưởng quỹ co ro, tay đút vào ống áo để sưởi ấm, hơi thở phả ra làn khói trắng nhìn tửu lâu trống rỗng mà tính toán đóng cửa sớm để nghỉ ngơi. 

Đang mải nghĩ ngợi, một cỗ xe ngựa xa hoa dừng lại trước cửa. Chưởng quỹ tinh mắt, lập tức nhận ra, vội vàng chạy ra đón, cúi người cười nói: "Đại gia, có muốn vào dùng chút món nóng hổi không?" 

Ngay sau đó, rèm xe được một bàn tay nhỏ nhắn vén lên. Một cô nương khoác áo choàng đen tuyền nhảy xuống xe, động tác nhanh nhẹn dứt khoát, trông vô cùng thuần thục. 

Nhưng nhìn kỹ, dưới lớp áo choàng lộng lẫy ấy lại là một bộ y phục vải thô cũ kỹ, đôi giày vải dính đầy bụi bẩn, trên người chẳng có lấy một món trang sức. Duy chỉ có chiếc áo choàng là sáng chói rõ ràng là vật phẩm quý giá. 

Lại một người từ trong xe bước ra, là một tiểu công tử diện mạo tuấn tú, vận cẩm y ngọc sức được thị vệ đỡ xuống xe một cách chậm rãi. 

Chưởng quỹ trố mắt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. 

Tiêu Cẩn lúc này đói đến mức bụng réo sôi, tâm trạng như sắp phát điên bất cứ lúc nào. Thấy chưởng quỹ đứng ngây ra đó, chàng nhíu mày, giọng điệu không chút thiện ý: "Không làm ăn nữa sao?" 

Tuổi tuy nhỏ, nhưng khí thế thì ngút trời. 

Chưởng quỹ giật mình tỉnh táo, vội vàng mời mấy người vào trong, nhiệt tình hỏi xem khách muốn dùng gì. 

Chưởng quỹ dường như nhận ra Lục Thư Cẩn ăn mặc sang trọng, ánh mắt cứ dán vào nàng hy vọng nàng lên tiếng. Nhưng Lục Thư Cẩn, người chưa từng tiêu xài bên ngoài làm sao biết cách gọi món. Nàng đành im lặng, lặng lẽ đi sau Tiêu Cẩn. 

Tiêu Cẩn lại tỏ ra hào phóng, mở miệng nói: "Mang hết những món ngon nhất của tửu lâu này lên!" 

Chưởng quỹ mừng rỡ, vội rót trà nóng cho hai người rồi chạy đi sắp xếp món ăn. 

Trong tửu lâu chẳng có khách nào khác. Tiêu Cẩn nhìn khung cảnh mà tỏ ra chán ghét, nhưng lúc này cũng chẳng còn lựa chọn nào. Chàng ngồi xuống, liếc Lục Thư Cẩn một cái rồi bảo mấy thị vệ: "Các ngươi ra ngoài chờ." 

Lục Thư Cẩn rất biết điều, khẽ vẫy tay ra hiệu cho thị vệ rời đi. 

Nàng ngồi đối diện Tiêu Cẩn, đôi mắt ngây thơ nhìn chàng chăm chú. 

Đó là khuôn mặt của chính nàng nhưng nàng lại không quen thuộc. Bởi trong phòng nàng chẳng có gương soi.

Nàng chỉ từng nhìn thấy dung nhan mình qua chiếc gương nhỏ ở chỗ biểu tỷ, đủ để phản chiếu rõ ràng diện mạo, giúp nàng nhìn kỹ khuôn mặt mình. 

Giờ đây, khi đã hoán đổi thân xác với tiểu thiếu gia nóng nảy này, nàng mới có cơ hội ngắm kỹ khuôn mặt của mình. 

Những món ăn Lục Thư Cẩn thường dùng chẳng đủ để nuôi dưỡng một đứa trẻ khỏe mạnh nên nàng trông gầy gò, mặt vàng vọt, chỉ có đôi mắt là to tròn, đen láy. 

Lúc này, trong cơ thể ấy là linh hồn của Tiêu Cẩn, một nhân vật như chàng, dù chỉ ngồi im không nói cũng toát lên khí chất cao ngạo khó gần. 

Ngược lại, Lục Thư Cẩn trong thân xác Tiêu Cẩn lại khom lưng, hơi co cổ, dáng vẻ quen thuộc từ những năm tháng sống trong hoàn cảnh u ám. Tiêu Cẩn nhìn thấy, không kìm được tức giận, quát: "Ngươi thẳng lưng lên, ngồi ngay ngắn vào!" 

Lục Thư Cẩn không ngờ chàng đột nhiên nổi giận, sợ hãi vội ngồi thẳng, cúi đầu không dám nói gì. 

"Rốt cuộc chuyện này là thế nào?" Tiêu Cẩn hỏi. 

"Ta cũng không rõ," Lục Thư Cẩn thành thật đáp, "Hôm nay tỉnh dậy, ta đã thấy mình ở Tiêu phủ, thân xác cũng không phải của ta. Ta nghe người trong phủ nói về thân phận của ngươi, sau khi ăn cơm xong, ta liền ra ngoài đến đây, rồi tìm được ngươi…" 

Tiêu Cẩn nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt sắc bén như muốn moi ra sự thật từ từng nét mặt. Một lúc sau, chàng lại hỏi: "Trước khi đi ngủ, ngươi có cảm thấy khó chịu gì, hoặc làm gì đặc biệt không?" 

Lục Thư Cẩn theo bản năng lắc đầu. Tiêu Cẩn lạnh giọng: "Nghĩ kỹ rồi trả lời." 

Nàng đành nghiêm túc nhớ lại, cố gắng hồi tưởng xem hôm qua mình đã làm gì. 

"Ta đọc sách, khi buồn ngủ thì rửa chân qua loa, rồi lên giường ngủ," Lục Thư Cẩn nói. 

"Đọc đến giờ nào?" 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!