"Tiểu thiếu gia… tiểu thiếu gia, nên dậy rồi."
Bên tai vang lên thanh âm cẩn thận từng li từng tí, khiến Lục Thư Cẩn từ trong mộng mị giật mình tỉnh giấc. Nàng mơ màng mở mắt, thần trí vẫn còn mịt mờ chưa rõ.
"Tiểu thiếu gia." Lại một tiếng gọi nữa, là giọng của một thiếu niên.
Nhưng trong phòng nàng, sao lại có nam nhân?
Lục Thư Cẩn tức thì tỉnh hẳn, mắt trợn tròn nhìn tới, chỉ thấy một tấm trướng gấm thêu hoa văn tinh xảo. Bên ngoài trướng, một bóng người mờ mờ in lên đứng lặng.
Nàng bật ngồi dậy, há miệng quát hỏi: "Ai?!"
Lời vừa thốt ra, nàng đã nhận ra giọng mình không đúng. Đó không phải giọng nàng mà là thanh âm non nớt của một thiếu niên.
"Tiểu thiếu gia, là tiểu nhân đây mà." Tấm trướng được vén lên, lộ ra một gương mặt trẻ măng là một thiếu niên chừng mười một mười hai xuân.
Lục Thư Cẩn hoảng hốt, lập tức nghiêm giọng hỏi: "Ngươi là ai?! Sao lại ở trong phòng ta!"
Nơi nàng cư ngụ nằm ở góc hẻo lánh nhất của Liễu trạch, ngoài nha hoàn đưa cơm và giặt y phục, chẳng ai từng đặt chân đến. Đột nhiên một thiếu niên xuất hiện trong phòng khiến lòng nàng rối loạn, cả người như mèo xù lông, bày ra tư thế đề phòng cao độ.
Nhưng rất nhanh, nàng phát hiện điều bất thường.
Hoa văn thêu trên trướng này, nàng chưa từng thấy bao giờ. Sợi vàng lấp lánh ánh sáng, vừa nhìn đã biết không tầm thường. Ánh mắt nàng lướt qua, nhận ra ngay cả chiếc giường này cũng không phải giường nàng thường nằm.
Giường của nàng nhỏ hẹp, cũ kỹ, trần nhà phía trên bong tróc loang lổ, mỗi lần leo lên, gỗ lại kêu "kẽo kẹt" như sắp tan rã. Chăn nệm xám xịt, nhồi đầy bông vụn, đông chẳng giữ ấm, hè thì nóng bức ngột ngạt.
Nhưng nơi nàng đang nằm lại khác xa vạn phần. Ngoài trướng gấm hoa lệ, bên giường còn có lan can bằng gỗ đỏ, chạm khắc tùng hạc sinh động, tinh xảo mà xa xỉ. Chăn gấm phủ trên người dày dặn ấm áp, cả ổ chăn nóng hổi dễ chịu. Trên gấm thêu hoa văn rực rỡ, trong không khí thoảng hương thơm nhè nhẹ.
Chỉ nhìn một cái ai cũng biết đây là chốn phú quý vô song, tuyệt đối không thể xuất hiện trong đời Lục Thư Cẩn.
Quan trọng hơn, giọng nói nàng thốt ra không phải của nàng mà là của một thiếu niên.
Thiếu niên đứng bên trướng lộ vẻ nghi hoặc, ngạc nhiên nhìn nàng: "Tiểu thiếu gia, ngài làm sao vậy? Bị ác mộng ám ảnh sao?"
Lục Thư Cẩn mặt đầy kinh hoàng, không thể lý giải những gì đang diễn ra. Đầu óc nàng xoay chuyển nhanh chóng. Người này một tiếng lại một tiếng gọi nàng là "tiểu thiếu gia", nàng bỗng như ngộ ra điều gì.
Nàng vén chăn bước xuống giường, không ngờ giường này xa hoa đến mức có hai bậc thang. Bất cẩn, nàng ngã nhào xuống đất, nhưng chẳng thấy đau, chỉ cảm giác lòng bàn tay mềm mại. Cúi đầu nhìn hóa ra sàn được lót một tấm thảm lông thú không rõ loại gì.
Thiếu niên bên cạnh hoảng hốt chạy tới đỡ, lo lắng nói: "Tiểu thiếu gia, ngài làm sao vậy! Đừng dọa tiểu nhân!"
Lục Thư Cẩn đứng dậy đưa mắt nhìn quanh. Trong phòng, tất cả đều là xa hoa chưa từng thấy: ngọc thạch, sứ quý, ngà voi, áo lông chồn… toàn những thứ nàng chưa bao giờ chứng kiến.
Nàng nhìn thấy một tấm gương chạm khắc hoa văn, khảm ngọc quý trên tường, vội chạy tới soi. Trong gương hiện lên một thiếu niên tuấn tú chừng mười tuổi, mặc áo lụa trắng rộng rãi, tóc đen mềm mại xõa trên vai. Do nàng cử động gấp gáp, vạt áo hơi mở lộ ra lồ ng ngực cường tráng.
Lục Thư Cẩn hít một hơi lạnh, kinh hoàng kêu lên!
Gương mặt này, vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc.
Hai năm trước, tại Ninh Hoan Tự, nàng từng gặp qua một lần. Khi ấy, thiếu niên còn non nớt hơn, nay ngũ quan đã dần nảy nở càng thêm tinh tế mỹ lệ.
Người ấy từng va vào vai nàng khiến nàng rút được quẻ thượng thượng…
Lục Thư Cẩn không hiểu vì sao chỉ ngủ một giấc, nàng lại biến thành bộ dạng này. Chẳng lẽ ngày nghĩ gì, đêm mộng đó?
Nàng hung hăng véo má mình, đau đớn rõ rệt truyền đến. Nàng vội xoa xoa.
"Tiểu thiếu gia!" Tiểu tư phía sau bị hành động của nàng dọa sợ, vội vàng chạy ra ngoài: "Tiểu nhân đi gọi đại phu!"
"Quay lại!" Lục Thư Cẩn hét lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!