Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Đêm khuya, mười hai giờ.
Vài tên đàn ông say xỉn bị đánh đến mức mặt mũi bầm dập ra khỏi bệnh viện.
Triệu Khôn nhổ nước miếng xuống đất, "Mẹ nó, con nhóc chết tiệt kia, sớm muộn gì ông đây cũng làm chết cô ta!"
Một người đàn ông bên cạnh không kìm chế được, nói: "Thôi bỏ đi anh Khôn, con nhóc kia quá trâu bò, tên đàn ông của cô ta cũng không vừa, chúng ta đánh không lại..."
"Đó là vì chúng mày vô dụng!" Dứt lời, Triệu Khôn đưa chân đá, chửi ầm lên, "Một đám ngã chổng vó, ngay cả một con nhỏ cũng không đối phó được! Những gì chúng mày ăn đi đâu rồi?"
Triệu Khôn càng nghĩ càng giận, đá thêm vài cái.
Đám đàn em bị đá đến mức trốn ra sau, không ngừng xin tha, "Bọn em sai rồi sai rồi, anh Khôn, bọn em sai rồi."
Triệu Khôn tức giận đá cái thùng rác bên cạnh, cánh tay bị con nhỏ chết tiệt kia vặn gãy, lúc này phải cố định, đeo băng vải, treo trên cổ.
Phía sau, một tên đàn ông gầy như que củi đột nhiên tiến đến, cẩn thận nói: "Anh Khôn, em có cách cho con nhóc chết tiệt kia một bài học."
Triệu Khôn nhíu mày, "Cách gì?"
...
Lục Tâm Du về đến nhà, tắm rửa chuẩn bị ngủ, nhưng nằm lên giường, trong đầu lại chỉ toàn giọng của Lâm Thâm.
Bên tai cô, hơi thở ấm áp, giọng nói trầm thấp, quanh quẩn trong đầu không dứt.
Lục Tâm Du mở mắt nhìn trần nhà trên đầu, trong lòng yên lặng tự nói với mình: Mày điên rồi sao Lục Tâm Du, cậu bạn kia chỉ đùa chút mà thôi, nghĩ gì đấy.
Lục Tâm Du uống chút rượu, trợn mắt nhìn trần nhà một lát, dần dần cũng buồn ngủ.
Hôm sau cô trực ca đêm, cho nên giấc ngủ này kéo dài đến hơn mười giờ sáng, điện thoại rộn ràng vang lên.
Lục Tâm Du cau mày, hốt hoảng cầm điện thoại, tùy tay lướt qua, lười biếng alo một tiếng.
Giọng nói tràn ngập sức sống của Tôn Điềm Điềm vang lên, "Hello bảo bối Tâm Du của mình! Dậy chưa đấy!"
"Chưa."
"Chưa? Vậy ai đang nói chuyện với mình đấy?"
"Là quỷ đó."
"Chậc, Tâm Du, cậu đúng là càng ngày càng nghịch ngợm!"
Lục Tâm Du trợn trắng mắt, ôm chăn ngồi dậy khỏi giường, "Có gì phải làm à bà Thẩm?"
"He he, không phải hôm nay cậu nghỉ sao, đi dạo phố đi, mình ở nhà sắp mốc meo rồi, muốn mua quần áo đổi mùa."
Lục Tâm Du đưa điện thoại ra trước mặt, nhìn đồng hồ, sau đó hỏi: "Lúc nào?"
"Giờ luôn! Đi dạo một lát, thuận tiện ăn cơm ở trung tâm thương mại luôn."
"Ừ, gặp chỗ cũ nha."
"OK!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!