Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Sau nửa đêm, Lâm Thâm chạy vào phòng tắm dội nước lạnh rất nhiều lần, đến hơn ba giờ sáng mới chợp mắt được một lát.
Trước khi ngủ, trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ.
Bạn học Lâm Chỉ đúng là, trời sinh để hãm hại anh sao?
Thật là buồn bực.
Trời lạnh tắm nước lạnh nhiều lần, rốt cuộc Lâm Thâm cũng bị cảm lạnh.
Trong lúc đi làm, nửa cái sọt toàn là giấy mềm, đồng nghiệp bên cạnh quan tâm hỏi, "Lâm Thâm, làm gì mà cảm nặng thế."
Lâm Thâm cười ha ha, khổ mà không nói nên lời.
Lần này Lâm Thâm cảm giác khá nghiêm trọng, vừa ho vừa chảy nước mũi, uống thuốc cảm pha nước cũng không thấy đỡ.
Đặc biệt uất ức gửi tin nhắn cho Lục Tâm Du: "Vợ, anh bị cảm."
Hiếm khi thời tiết tốt, ánh nắng tươi sáng, lúc đó Lục Tâm Du đang cùng mẹ chồng và bảo mẫu đẩy Cầu Cầu và Nhung Nhung đi dạo ở công viên, thấy Lâm Thâm gửi tin nhắn thì vội trả lời: "Sao lại cảm? Uống thuốc chưa?"
Lâm Thâm: "Em nói xem? Tắm nước lạnh cả đêm, có thể không cảm sao?"
Lục Tâm Du vội gọi cho anh, nói chuyện một hồi, Lâm Thâm ra vẻ đáng thương gọi, "Vợ."
Giọng mũi khá nặng, nghe rất rầu rĩ.
Lục Tâm Du lo lắng, "Anh uống thuốc chưa? Có muốn xin nghỉ không? Em cùng anh đi bệnh viện."
Lâm Thâm nghe thấy cô lo lắng cho anh, tâm tình lập tức tốt lên, "Uống thuốc rồi, xin nghỉ thì thôi, đơn vị nhiều việc."
Lục Tâm Du lo cho Lâm Thâm, cúp điện thoại, kêu mẹ chồng và bảo mẫu đưa hai đứa nhỏ về nhà trước, nhờ hai người họ chăm sóc con, sau đó lập tức ra cửa mua chút đồ cho Lâm Thâm.
Lần này Lâm Thâm thật sự bệnh tới như núi đổ, Lục Tâm Du vừa đến văn phòng đã nghe thấy tiếng anh ho khan.
Lục Tâm Du đến văn phòng Lâm Thâm, các đồng nghiệp của anh đều biết cô, thấy cô tới thì cười nói: "Lâm Thâm, vợ đến thăm kìa."
Lâm Thâm ngẩn ra, quay đầu lại, quả nhiên thấy Lục Tâm Du đứng ngoài cửa văn phòng.
Trong mắt anh hiện lên sự kinh ngạc, vội đứng lên, bước qua, kéo tay cô, "Sao em lại đến đây? Con thì sao?"
Lục Tâm Du nói: "Có mẹ và cô Minh ở nhà rồi."
Cô nói, đưa tay sờ trán Lâm Thâm.
Không sờ còn đỡ, vừa sờ liền thấy nóng ran.
"Anh sốt rồi."
"Không phải chứ?"
"Em còn không biết sao? Không được, anh mau đi xin nghỉ, chúng ta đến bệnh viện tiêm."
"Đúng vậy, Lâm Thâm, cứ nghe lời vợ anh, đến bệnh viện xem đi, cũng chỉ một ngày." Đồng nghiệp anh khuyên nhủ.
Lâm Thâm đúng là hơi khó chịu, đầu óc choáng váng, dứt khoát không kiên trì nữa, quay đầu đến phòng cấp trên xin nghỉ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!