Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Lâm Thâm hẹn Lục Tâm Du đi xem phim, một buổi trưa đi tắm ba lần.
Từ Minh không nhịn được mà ồn ào bên ngoài, "Trời của tôi ơi, không phải hẹn hò thôi sao, cần đến mức này không?!"
Lâm Thâm đi ra, "Cậu thì biết gì!" Nói xong thì vào phòng ngủ mặc quần áo, Từ Minh đi theo phía sau, đột nhiên trưng ra vẻ mặt mờ ám, hỏi: "Anh, tắm sạch sẽ như vậy, không phải là muốn làm gì đấy chứ?"
Lâm Thâm quét mắt nhìn anh ấy, "Đôi khi tôi thật muốn cạy đầu cậu ra xem bên trong có gì không."
Từ Minh: "Mẹ nó, công kích trí óc người ta vậy à?"
Lâm Thâm nhướng mày, cười, "Tôi công kích cậu đấy, có ý kiến?"
Từ Minh bị chặn họng, "...! Thôi, quên đi, anh là lão đại, không thể trêu vào không thể trêu vào." Nói xong lại bổ sung một câu, "Nhưng đêm nay anh về không?"
"Hỏi vô nghĩa, không về thì đi đâu?"
Lục Tâm Du bận rộn ở quán mì của mẹ đến chín giờ tối, bộ phim hẹn với Lâm Thâm chiếu vào chín giờ bốn mươi.
Lâm Thâm đến phố ăn vặt Yên Vũ đón cô, vừa vặn tám giờ bốn mươi, Lục Tâm Du đang giúp mẹ dọn quán, chuyển bàn ghế vào trong nhà.
Lúc Lâm Thâm đến, Lục Tâm Du đang xếp một cái bàn lại, chuẩn bị đưa vào trong.
Lâm Thâm tiến lên, đưa tay cầm lấy, "Để tôi." Vừa nói vừa nhẹ nhàng tiếp nhận, cằm hơi hất lên, "Để bên đó sao?"
Lục Tâm Du ngơ ngẩn gật đầu, "Đúng thế."
Lâm Thâm không nói hai lời, khiêng cái bàn đi vào bên trong.
Lục Tâm Du sửng sốt vài giây mới phản ứng lại, sau đó khom người đi dọn một cái bàn khác.
Lâm Thâm đi ra, thấy Lục Tâm Du lại chuẩn bị làm việc thì bước qua, kéo cô ngồi xuống cái ghế bên cạnh, "Chị ngồi đi, mấy chuyện cần thể lực như dọn bàn ghế thế này sao lại để con gái làm được?" Anh vừa nói vừa xếp bàn lại, khiêng trên vai, nhanh chóng đi vào bên trong.
Đi được vài bước, lại như không yên tâm, anh quay đầu, nghiêm túc dặn dò Lục Tâm Du, "Ngồi yên, đừng nhúc nhích đấy!"
Lục Tâm Du ngơ ngác ngồi đó, thất thần nhìn bóng dáng Lâm Thâm.
Lục Lâm Vân đi ra, đến trước mặt con gái, nhỏ giọng hỏi: "Cậu trai trẻ kia là ai thế?"
"Không phải lúc trước con đi tìm đám Triệu Khôn sao, cậu ấy giúp con nên tay bị thương, xem như là người bệnh của con."
Lục Lâm Vân nhìn vào bên trong, đôi mắt âm thầm phát ra ánh sáng, nói với Lục Tâm Du: "Tâm Du, cậu ấy có ý với con phải không? Nếu không sao lại vô duyên vô cớ chạy đến làm việc giúp con?"
Lục Tâm Du giật mình, vội lắc đầu, "Mẹ đừng đoán mò, người ta mới năm ba, nhỏ hơn con đấy."
"Ồ, nhỏ hơn con à?" Lục Lâm Vân tiếc nuối, "Bề ngoài trông cũng thật đẹp."
Lục Tâm Du cười nói, "Mẹ, mẹ suy nghĩ nhiều quá rồi."
"Vậy cậu ấy tới đây làm gì?" Mẹ Lục đột nhiên hỏi.
"Bọn con hẹn nhau đi xem phim." Lục Tâm Du trả lời.
Lục Lâm Vân sửng sốt, ánh mắt nhìn con gái mang theo vài phần thăm dò, "Được được, người ta mời con đi xem phim?"
"Là con hẹn cậu ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!