Chương 50: Gặp Mặt

Gặp mặtEdit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Cuối tuần, người lớn hai bên chính thức gặp mặt.

Bố mẹ Lâm Thâm cũng giống Lâm Thâm, đều là người khiêm tốn, không tự cao tự đại, vừa thấy mặt, mẹ Lâm đã nhiệt tình giữ chặt tay Lục Lâm Vân, cười nói: "Trước khi quen Tâm Du, đứa con trai ngốc nhà chúng tôi, cả ngày chỉ biết chơi bời.

Chẳng phải Tâm Du từng đại diện cho bệnh viện quay một đoạn video công ích sao, lúc đó A Thâm chỉ vào Tâm Du trên TV, nói với tôi là muốn mang Tâm Du về làm con dâu cho tôi.

Khi ấy tôi còn chê cười nó, nói, con thế này, người ta có thể nhìn trúng con sao? Không ngờ thằng nhóc này thật sự thành công."

Lâm Thâm ngồi bên cạnh Lục Tâm Du, cười đắc ý, "Mắt nhìn của anh rất tốt, đúng không vợ?"

Lục Tâm Du mím môi cười, bàn tay dưới bàn lặng lẽ véo anh một cái, Lâm Thâm thuận thế cầm tay cô, bao trùm lấy.

Động tác lén lút của hai người rơi vào mắt những người lớn ngồi đối diện, tất cả đều nở nụ cười.

Mẹ Lâm kéo tay Lục Lâm Vân, nói: "Bà thông gia, bà cứ yên tâm, cũng không phải tôi nói giúp con trai tôi, cái khác thì tôi không dám nói, nhưng con trai tôi tuyệt đối không phải loại con trai thích hái hoa ngắt cỏ, sau này chắc chắn sẽ đối xử tốt với Tâm Du."

Lục Lâm Vân gật đầu, nói: "Tôi biết, thật ra chỉ cần hai đứa nó hòa hợp, người lớn chúng ta cũng an tâm rồi."

"Không phải sao, ha ha."

Người lớn hai nhà chính thức gặp mặt lần đầu tiên, bữa cơm kết thúc bằng không khí hòa hợp.

Điều này cũng đại biểu cho hôn lễ của Lâm Thâm và Lục Tâm Du đã được bố mẹ hai bên chính thức định ra.

Nhưng vì tháng bảy Lâm Thâm nhận chức, có lẽ sẽ rất bận, cho nên ngày tổ chức hôn lễ vẫn chưa được thống nhất.

Tuy nhiên, Lục Tâm Du cảm thấy, hôn lễ thì làm lúc nào cũng được, dù sao bây giờ hai người họ cũng không khác gì vợ chồng đã kết hôn.

Lâm Thâm thì lại không nghĩ như vậy.

Buổi tối khi về nhà, Lục Tâm Du nằm trên sô pha chơi game của Lâm Thâm, Lâm Thâm đi tới, để cô gối lên đùi mình, tay phải dịu dàng vuốt ve mái tóc dài mềm mượt, bỗng nhiên nói: "Vợ, ngày mai em đi làm không?"

"Có." Lục Tâm Du hết sức chuyên chú chơi game, từ lần trước xem Lâm Thâm chơi, cô đột nhiên bắt đầu thích chơi điện tử, vì thế vừa rảnh là lấy nick game của Lâm Thâm chơi.

Nhưng kỹ năng của cô quá kém, chỉ chơi một tuần đã khiến Lâm Thâm rớt mười cấp.

Thế cho nên có một ngày, Từ Minh kích động gọi điện thoại tới hỏi Lâm Thâm, "Anh! Có phải anh bị trộm tài khoản không?! Sao một tuần em không lên, anh đã rớt mười cấp rồi!"

Lâm Thâm rất bất đắc dĩ, giọng điệu lại vô cùng cưng chiều, "Không, vợ tôi chơi, cô ấy hơi ngốc."

Không lâu sau, Lâm Thâm chơi lên được vài cấp.

Mấy người Từ Minh đang chuẩn bị mời Lâm Thâm vào đội đánh boss, vừa mời thì phát hiện Lâm Thâm không đủ cấp để chơi màn này.

Click vào thông tin mới thấy, đúng là người anh em này lại tụt tám cấp.

Lục Tâm Du ngượng ngùng hỏi: "Có phải là cấp của tôi quá thấp không?"

Từ Minh: "...! Chị...! Chị dâu?"

Lục Tâm Du: "Mấy cậu chờ đã! Tôi kêu Lâm Thâm giúp tôi thăng cấp!"

"..."

Về câu chuyện Lục Tâm Du chơi game hố Lâm Thâm nhiều lần, tạm thời không đề cập tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!