Chương 49: (Vô Đề)

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Vừa rồi Lục Tâm Du còn giận Lâm Thâm vì giày vò cô tối qua, lúc này thì chỉ muốn xông lên cho anh thật nhiều cái moah moah.

Thực tế thì cô cũng làm như vậy, tiến lên ôm Lâm Thâm, ngửa đầu hôn bẹp bẹp lên môi anh, "Ông xã thật tốt!"

Lâm Thâm cười ha hả, ôm lấy cô, "Đương nhiên rồi."

"Nhưng mà mấy thứ này đắt lắm! Anh vừa mua nhẫn kim cương cho em, giờ lại mua mấy thứ này, không phải mất nửa năm tiền lương rồi sao?"

Anh mua cả bộ mỹ phẩm cô đặt trong giỏ mua sắm, dạng lỏng, dạng sữa, dạng xịt, hồi phục, dưỡng da, mặt nạ...! Đều mua hết.

Cô nhớ là khoảng hai mươi nghìn tệ.

Lương của Lâm Thâm ở văn phòng luật khá cao, nhưng mua nhiều đồ thế này, chắc cũng dùng gần hết.

Lâm Thâm xoa đầu Lục Tâm Du, "Hết rồi thì lại kiếm thôi, dù sao cũng là của em."

Lục Tâm Du nhìn anh, bỗng nhiên thở dài, "Ông xã tốt thế này em cũng không biết làm sao."

Lâm Thâm nhướng mày, "Có ý gì?"

"Em vốn định không cho anh chạm vào em một tháng, nhưng anh đột nhiên cho em bất ngờ lớn thế này, vậy...! Giảm thành nửa tháng cũng được."

"Này! Em muốn anh chết à!"

Lục Tâm Du phì cười.

Ông xã vừa đẹp trai vừa đáng yêu, thật sự thích muốn chết...

Lục Tâm Du đi làm, trên tay có thêm một chiếc nhẫn kim cương, lấp lánh chói sáng.

Lâm Mông tinh mắt, lập tức nhìn thấy, hô lên trong văn phòng, "Trời ạ! Chị Tâm Du, đây là nhẫn cưới à?!"

Cô ấy vừa nói, tất cả đồng nghiệp trong văn phòng cùng xông tới, "Ôi trời, bác sĩ Lục, cô định kết hôn sao? Khi nào thế?"

Lục Tâm Du mỉm cười ngại ngùng, "Thời gian vẫn chưa định ra."

Lâm Mông: "Nhẫn cưới cũng đã mang rồi, chắc chắn là kết hôn không còn xa! Chị Tâm Du, nhớ mời mọi người uống rượu mừng đấy!"

"Dĩ nhiên rồi."

"Đặt áo cưới chưa? Tuần trăng mật chuẩn bị đi đâu?"

"Vẫn chưa làm gì cả." Lục Tâm Du cảm thấy mấy người đồng nghiệp còn kích động hơn cả cô, cô còn chưa nghĩ đến tuần trăng mật gì đó...

Nơi nhiều người, tin tức luôn được lan truyền rất nhanh, mấy tiếng đồng hồ trôi qua, gần như toàn bộ bệnh viện đều biết Lục Tâm Du sắp kết hôn.

Nghỉ giữa trưa, trên đường đến nhà ăn, dọc theo đường đi không ngừng có đồng nghiệp cười tủm tỉm nói chúc mừng với cô.

Lục Tâm Du vừa vui vừa bất đắc dĩ, tin tức lan truyền quá nhanh rồi.

Ngay cả kiểu người cuồng công việc như Giang Dịch cũng cố ý tới nói hai tiếng chúc mừng với cô.

Lục Tâm Du nhìn anh ấy, "Anh không cần chúc mừng em, quan trọng là anh mau tìm đối tượng đi.

Lần trước em về nhà, gặp phải cô, cô lo lắng chuyện chung thân đại sự của anh, còn kêu em giới thiệu cho anh một người đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!