Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Lâm Thâm phì cười, "Giờ biết chỗ tốt của ông xã rồi chứ."
Anh vừa nói vừa đi qua, xốc chăn lên, ngồi xuống sát bên Lục Tâm Du, thuận tay ôm bả vai cô, để đầu cô gác lên vai anh.
Cả người Lục Tâm Du được Lâm Thâm vây trong ngực, cảm thấy ấm áp, nói: "Cũng chỉ có mỗi ưu điểm biết làm ấm chăn."
Lâm Thâm cúi đầu nhìn cô, lông mày nhướng lên, "Chỉ có một ưu điểm như vậy? Em chắc chứ?"
Anh cúi đầu cắn vành tai Lục Tâm Du, "Vừa rồi là ai khen anh thật giỏi?"
Lục Tâm Du liếc anh một cái, "Có thể đừng lấy chuyện giường chiếu ra nói không?"
Lâm Thâm cười không ngừng, ôm Lục Tâm Du chặt hơn, "Cái này gọi là tình thú giữa vợ chồng."
Lục Tâm Du cũng cười, "Chúng ta còn chưa kết hôn đâu."
Đêm càng sâu, ánh sao trên bầu trời càng sáng.
Lục Tâm Du cùng Lâm Thâm ngồi trong chăn, đầu gối lên vai Lâm Thâm, đôi mắt nhìn ngôi sao sáng nhất trên bầu trời không chớp.
"Lúc em còn rất nhỏ, bố em ly hôn với mẹ em.
Trước đây bố em là thợ xây, tuy mẹ em là phụ nữ, nhưng ngày nào cũng đến công trường cùng ông ta, những việc nặng cần thể lực mà đàn ông làm, mẹ em cũng làm theo.
Trong kí ức về thời thơ ấu của em, mẹ của các bạn học, ai ai cũng mặc quần áo xinh đẹp, tô son môi.
Chỉ có mình mẹ em, trên người vĩnh viễn dính xi măng bụi bặm.
Mỗi lần mẹ từ công trường về nhà, em muốn ôm mẹ, mẹ luôn nói, trên người mẹ bẩn, chờ mẹ thay quần áo rồi sẽ bế Tâm Du..."
Đêm khuya tĩnh lặng, dễ dàng khơi gợi hồi ức về chuyện cũ.
Giọng Lục Tâm Du nhè nhẹ, "Nhưng em chưa từng chê mẹ em bẩn, bà ấy vất vả kiếm tiền để nuôi cả nhà, trong lòng em, bà là người phụ nữ vĩ đại nhất trên đời...! Còn bố em, em cũng từng cảm thấy bố em là người đàn ông vĩ đại nhất trên đời."
"Thế nhưng, khi bố em dần phát đạt thì ông ta cũng bắt đầu ghét bỏ mẹ em, ông ta chê mẹ không biết trang điểm, chê mẹ em làm ông ta mất mặt, ông ta ra ngoài tìm tình nhân trẻ trung xinh đẹp, vì người phụ nữ kia, ông ta vứt bỏ người phụ nữ xấu xí, vứt bỏ người phụ nữ không sợ chịu khổ, cùng ông ta phấn đấu."
Lâm Thâm ôm chặt Lục Tâm Du, nghiêng đầu, nhẹ nhàng hôn lên môi cô một cái, thấp giọng nói: "Tất cả đã qua rồi."
"Lâm Thâm, thật ra trước đây em rất sợ tiếp xúc với chuyện tình cảm, sợ rung động, sợ phải trả giá cho tình cảm của mình, cuối cùng lại rơi vào kết cục như mẹ em, cả đời này, mẹ em sống quá vất vả."
Lâm Thâm bỗng nhiên ngồi ngay ngắn, ánh mắt nhìn Lục Tâm Du vô cùng nghiêm túc, đôi tay đỡ bả vai cô, nói từng câu từng chữ như đưa ra lời thề, "Lục Tâm Du, em nhớ kỹ, Lâm Thâm anh thề với trời, nếu cuộc đời này phụ Lục Tâm Du, anh sẽ không được chết tử tế."
Lục Tâm Du sợ tới mức vội che lại miệng anh, "Nói bậy gì đó!"
Lâm Thâm thuận thế cầm tay cô, "Vợ, anh sẽ tốt với em, tốt với em cả đời."
Ánh mắt anh đặc biệt nghiêm túc, Lục Tâm Du nhìn vào mắt anh, qua thật lâu, Lục Tâm Du bỗng nhiên nhẹ giọng nói: "Lâm Thâm, chúng ta kết hôn đi."
Lâm Thâm ngây ra, đôi mắt nhìn Lục Tâm Du đăm đăm, cổ họng nghẹn ứ lại, qua cả buổi trời mới cất giọng khô khốc, "Em...! Em nói gì?"
Lục Tâm Du nhìn anh, nói: "Không phải anh muốn sổ hộ khẩu của em sao? Em cho anh."
Trái tim Lâm Thâm đập thình thịch.
Anh quá kích động, kích động tới cực điểm, cuối cùng lại không biết nên làm ra biểu cảm gì, vì thế cứ ngồi bần thần một chỗ, nhìn Lục Tâm Du.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!