Chương 44: Thế Giới Hai Người

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Lâm Thâm nhướng mày, nói, "Còn hộ khẩu chưa cho anh."

Lục Tâm Du nhếch môi, nhìn vào mắt anh, "Anh đang ép hôn đấy à?"

Lâm Thâm phì cười, cúi đầu hôn Lục Tâm Du một cái, "Không dám không dám, anh đâu dám ép hôn lão Phật gia."

Lục Tâm Du vừa lòng, vỗ ngực anh, "Về ngủ đi."

Bởi vì ở nhà ông ngoại, Lục Tâm Du và Lâm Thâm chia phòng ngủ, hai đêm không được ngủ cùng bạn gái, Lâm Thâm hung hăng ôm Lục Tâm Du hôn một lát, thấp giọng uy hiếp bên tai cô, "Chờ khi nào về anh sẽ đòi lại."

Lục Tâm Du véo thịt bên hông anh, trừng mắt.

Lâm Thâm hôn đủ, cảm thấy mỹ mãn về phòng.

Lục Tâm Du xin nghỉ một tuần, ở quê với ông ngoại ba ngày, ba ngày còn lại muốn cùng Lâm Thâm tìm chỗ nào đó ấm áp nghỉ ngơi, ngày cuối cùng thì lên đường về đi làm.

Vì thế rời khỏi nhà ông ngoại, hai người ngồi máy bay đi Tam Á.

Lúc đi, chị dâu của cô Tiết Chân Chân còn ầm ĩ muốn đi cùng họ.

Trước nay Lục Cảnh Tự luôn cưng chiều Tiết Chân Chân, đặc biệt là trước đó không lâu hai người vừa chia tay, gần đây mới làm hòa, càng nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.

Nghe Tiết Chân Chân nói muốn đi Tam Á, anh ấy không nói hai lời, trực tiếp đặt cùng chuyến bay với Lục Tâm Du, khiến Lục Tâm Du tức điên, "Anh, đây là quà em tặng Lâm Thâm, thế giới hai người, anh hiểu không?"

Ý là có thể đừng làm bóng đèn không?

Lục Cảnh Tự liếc mắt nhìn cô, thêm dầu vào lửa, "Tam Á do em mở à?"

Lục Tâm Du: "..."

Xem như anh lợi hại!

Nhưng cũng may khách sạn Lục Tâm Du và Lâm Thâm ở không giống hai người Lục Cảnh Tự, đến nơi thì chia làm hai đường.

Khách sạn do Lâm Thâm đặt, phòng hướng ra biển, có bể bơi riêng.

Chất lượng khách sạn vô cùng tốt, sạch sẽ, ấm áp, vừa đẩy cửa ra, bên trong là hương hoa nhàn nhạt, nhưng khăn trải giường có hơi chói mắt...! Màu đỏ rực! Phía trên còn có hoa hồng xếp thành hình trái tim.

Lục Tâm Du thấy chiếc giường kia, khóe mắt giật giật, quay đầu hỏi Lâm Thâm, "Lúc đặt phòng, anh nói gì với người ta?"

Lâm Thâm vừa xách vali vào phòng, nghe vậy thì cũng nhìn qua chiếc giường, sau đó phì cười, "Anh nói anh và vợ đi hưởng tuần trăng mật, chậc, khách sạn này phục vụ khá tốt, ừm, lần sau tới nữa."

Lục Tâm Du nhặt một cánh hoa hồng trên giường, ném lên người Lâm Thâm, "Ai đi hưởng tuần trăng mật với anh?"

"Em đấy." Lâm Thâm đi qua đi ôm lấy Lục Tâm Du, cúi đầu hôn lên môi cô.

Lục Tâm Du thuận thế ôm cổ anh, đáp lại.

Lâm Thâm cảm giác được Lục Tâm Du đáp lại, nụ hôn càng sâu hơn, cơ thể anh đè xuống, Lục Tâm Du bị ép cong lưng, hai người cùng nhau ngã xuống chiếc giường.

Lục Tâm Du càng ôm chặt cổ Lâm Thâm hơn, hai người hôn nồng nhiệt hồi lâu, cho đến khi cả hai đều thở không nổi mới tách ra.

Đôi mắt Lâm Thâm sáng quắc, cắn môi cô một cái không nặng không nhẹ, giọng hơi khàn: "Mấy ngày nay có nghĩ đến anh không?"

Ở nhà ông ngoại, Lâm Thâm và Lục Tâm Du ở riêng, đừng nói là chuyện thân mật giữa nam và nữ, ngay cả hôn cũng phải chạy vào rừng cây, chẳng khác gì kẻ trộm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!