Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Nhà ông ngoại Lục Tâm Du cũng xem như là tương đối giàu có trong thôn, một ngôi nhà trắng cao bốn tầng, trước cửa còn có một khoảng sân lớn.
Ngày mai là đại thọ tám mươi tuổi của ông ngoại, thân thích trong nhà đã đến gần hết.
Lúc này, trong sân đang bày hai bàn mạt chược, bên dưới mỗi bàn để một bếp than, mọi người đang náo nhiệt chơi mạt chược.
Ông ngoại đã tám mươi tuổi, tóc cũng bạc hết, vẫn không sợ lạnh mà ngồi cùng một bàn với những người trẻ tuổi, vui tươi hớn hở.
Lục Tâm Du mỉm cười đi qua, "Ông ngoại, cháu đã nói bao nhiêu lần rồi, trời lạnh, ông nên cẩn thận chút."
Ông ngoại nghe thấy giọng cháu gái, lập tức ngẩng đầu lên, cười đến mức đôi mắt híp lại thành một đường thẳng, "Tâm Du về rồi à." Nói xong, ông đứng dậy.
Lục Tâm Du vội tiến lên, đỡ ông ngoại, "Ông ngoại cứ ngồi đi."
Ông ngoại cười tủm tỉm, kéo tay Lục Tâm Du, hỏi: "Mẹ cháu nói cháu có bạn trai rồi, lần này có mang về không?"
Lâm Thâm nghe thấy vậy, lập tức tiến lên, nói: "Ông ngoại."
Hai tiếng ông ngoại này, gọi vô cùng tự nhiên.
Lục Tâm Du ngẩng đầu nhìn anh, lông mày nhướng lên.
Người này, da mặt còn có thể dày thêm chút nữa không?
Nhưng hai tiếng ông ngoại của Lâm Thâm lại khiến ông cụ vui mừng, thấy chàng trai nhìn rất khỏe khoắn, vừa cao vừa đẹp trai thì càng vui vẻ đến mức không khép miệng được, liên tục khen, "Tâm Du à, bạn trai cháu được đấy, có bóng dáng thời trẻ của ông."
Lục Tâm Du nghẹn cười, khen người ta còn không quên khen mình, chắc chỉ có mỗi mình ông ngoại cô.
"Ông khiêm tốn rồi, sao Lâm Thâm có thể so với ông được?"
Người lớn tuổi rồi thì lại trở nên giống trẻ con, thích nghe mấy câu dễ nghe, ông cụ mừng rỡ, bài cũng không đánh nữa, một tay kéo Lục Tâm Du, một tay kéo Lâm Thâm, cùng nhau đi vào nhà, vừa đi vừa nói chuyện: "Bên ngoài lạnh, chúng ta vào nhà cho ấm."
Trong nhà có lò sưởi, lúc đi vào, Lục Tâm Du chỉ vào lò sưởi điện kia, nhỏ giọng hỏi Lâm Thâm đã từng thấy chưa?
Lâm Thâm: "...! Em nghĩ bạn trai em là thằng ngốc à?"
Lục Tâm Du phì cười, ông ngoại nghe thấy vậy, cũng quay đầu cười tủm tỉm, hỏi: "Cười gì đấy con bé kia?"
Lục Tâm Du: "Không có gì đâu ạ."
"Ông ngoại, đây là chút đồ cháu mua tặng ông." Vào nhà, Lâm Thâm giơ quà trong tay lên, đủ loại đồ bổ.
Ông ngoại thấy cháu rể tương lai còn mang theo quà tới, chứng tỏ rất biết điều, cũng để ý đến Tâm Du, lập tức có ấn tượng tốt hơn với Lâm Thâm, ông đưa tay nhận lấy, cười ha hả nói: "Đứa nhỏ này, tới thì cứ tới, còn mang quà gì chứ."
"Ôi, Tâm Du, đây là bạn trai cháu à." Ông ngoại vừa dứt lời, mợ của Lục Tâm Du bước vào, bên cạnh còn có cô em họ của cô – Lục Quyên.
Lục Tâm Du không thích người mợ này lắm, nhàn nhạt vâng một tiếng, giúp ông ngoại để đồ lên bàn trà.
Mợ đi tới, khom người xem mấy thứ Lâm Thâm mang đến, "Ôi, mấy thứ này nhà của chúng ta cũng có, lần trước Trương Dương mua về nhiều lắm."
Lâm Thâm nghe vậy thì nhìn lướt qua bà ta, ánh mắt bình thản, không có cảm xúc gì.
Trương Dương là bạn trai Lục Quyên, nghe nói trong nhà mở xưởng gì đó, mợ rất tự hào về con rể, gặp ai cũng phải khoe mới vừa lòng.
Lục Tâm Du rất ít khi về, ngày thường đúng là mắt không thấy tâm không phiền.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!