Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Lục Tâm Du vốn được nghỉ, đột nhiên lại đến văn phòng, đám đồng nghiệp đều kinh ngạc.
Trương Dĩnh vừa từ phòng cấp cứu trở về, đang chuẩn bị uống miếng nước, ngẩng đầu thấy Lục Tâm Du đứng ở cửa, còn tưởng mình bị hoa mắt, "Tâm...! Tâm Du, không phải hôm nay chị nghỉ à?!"
"Bị viện trưởng kéo đến thay ca." Lục Tâm Du đến chỗ của mình, bỏ túi xách vào tủ, cởi áo khoác ngoài, mặc áo blouse trắng vắt trên lưng ghế vào.
Trương Dĩnh sửng sốt, "Thay ai?"
Lục Tâm Du ngước mắt, cho cô ấy một ánh mắt em tự hiểu đi, "Em nói xem."
Trương Dĩnh hiểu ý, trợn trắng mắt, "Người này đúng là kỳ cục, vừa đến khoa cấp cứu mấy ngày đã bắt đầu xin nghỉ."
"Người ta tới làm, căn bản là hình thức thôi, trước khi lên làm bác sĩ chủ trị thì phải làm ở khoa cấp cứu mà." Một bác sĩ đối diện nói.
Trương Dĩnh: "Cũng đâu còn cách nào, ai bảo người ta có bối cảnh, vào bệnh viện muộn hơn chúng ta một năm, lại nhanh được lên chủ trị như vậy.
Không nói chúng ta, chỉ nói Tâm Du thôi, mấy năm nay lập bao nhiêu công ở phòng cấp cứu, cũng đâu thấy cấp trên cho chị ấy một cơ hội."
Lục Tâm Du hơi cúi đầu, không lên tiếng.
Cô thay quần áo xong mới nói: "Chị ra sảnh xem sao."
Nói xong cô xoay người, ra sảnh khoa cấp cứu.
Lục Tâm Du vừa đi, trong văn phòng, Trương Dĩnh không nhịn được mà nói: "Nói thật, em cảm thấy tội nhất là chị Tâm Du, làm việc ở phòng cấp cứu bao lâu rồi vẫn không được về chuyên khoa, có chuyện gì cũng gọi chị ấy, lại không thấy được thưởng gì."
"Thật ra viện trưởng vẫn khá nâng đỡ Tâm Du mà, để cô ấy ở phòng cấp cứu là vì chuẩn bị để thăng chức sau này, nhưng mà thời nay có thực lực là chưa đủ, không có quan hệ thì chỉ có thể nhẫn nhịn mà thôi."
...
Lúc Lục Tâm Du đến phòng cấp cứu, phòng cấp cứu hiếm khi không quá bận, Lâm Mông đang cúi người, tự mình tiêm cho một đứa trẻ bị thương, giọng nhỏ nhẹ, "Em trai thật là dũng cảm, tiêm cũng không khóc, lớn lên chắc chắn là một người đàn ông mạnh mẽ."
Cậu bé kia vốn đang bĩu môi sắp khóc, đột nhiên lại được khích lệ, ngại không dám khóc, chỉ đành mím miệng, thật sự ra dáng đàn ông.
Vừa rồi tâm tình Lục Tâm Du không tốt, nhưng lúc này thấy cảnh tượng trước mặt, trong lòng cũng bình tĩnh hơn...
Giữa trưa Lục Tâm Du trực ban, nhóm đồng nghiệp cơm nước xong, quay về thì cô mới đi ăn cơm trưa.
Trên đường đến nhà ăn, cô lập tức gọi cho Lâm Thâm.
Lúc này Lâm Thâm cũng đã thi xong, đang cùng Từ Minh đến một nhà hàng gần đó ăn trưa.
Nhận được điện thoại của Lục Tâm Du, hai đầu lông mày anh lập tức giãn ra, mở miệng, giọng dịu dàng, "Tan tầm rồi?"
"Ừ, đang chuẩn bị đi ăn cơm, anh ăn chưa?"
Lâm Thâm nghe thấy giọng Lục Tâm Du, tâm tình cũng tự tốt lên, thấp giọng nói: "Đang ăn đây."
Hà Phong ngồi đối diện Lâm Thâm, thấy Lâm Thâm mỉm cười gọi điện thoại thì vô cùng kinh ngạc, hỏi theo bản năng: "Anh ấy nói chuyện điện thoại với ai thế?"
Rõ ràng là vừa rồi còn rất nghiêm túc!
Từ Minh phì cười, "Còn có thể là ai? Ngoại trừ bác sĩ Lục, cậu thấy anh ấy nói chuyện với ai nhẹ nhàng vậy chưa?"
Hà Phong vỗ gáy, "Ôi! Xem đầu óc mình này!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!