Chương 38: (Vô Đề)

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Trung tuần tháng mười hai Lâm Thâm có một kỳ thi rất quan trọng, thuận lợi thông qua thì sau khi tốt nghiệp có thể vào Viện Kiểm sát.

Trở thành một kiểm sát viên vẫn luôn là ước mơ của Lâm Thâm, cho nên sau khi tham gia thi tư pháp thì anh nghiêm túc cho kỳ thi tháng mười hai.

Giai đoạn trước còn có phần buông lỏng, nhưng sau khi tiến vào tháng mười hai, cái loại cảm giác căng thẳng này, ngay cả Lục Tâm Du cũng nhận thấy.

Cô ngủ một giấc, nửa đêm tỉnh lại, đèn ngoài phòng khách vẫn bật, Lâm Thâm ngồi giữa đất, trên bàn là đủ loại sách vở ôn thi và giấy nháp là chuyện thường thấy.

Trong đêm khuya, xung quanh yên ắng, chỉ có tiếng ngòi bút sột soạt trên giấy.

Lục Tâm Du nửa đêm tỉnh lại ba lần, lần nào khuyên anh ngủ, anh cũng nói sắp rồi, kết quả chờ đến khi cô buồn ngủ, thiếp đi vẫn chưa thấy anh về phòng.

Lục Tâm Du đau lòng cho bạn trai, ngày nào không đi làm sẽ đến siêu thị mua đồ ăn, sau đó về nhà nấu ăn bồi bổ cho anh.

Ba ngày trước khi thi, Lâm Thâm vẫn còn ôn tập.

Lục Tâm Du nửa đêm tỉnh lại, cô nhắm mắt, sờ soạng bên cạnh theo bản năng, không ngoài dự kiến, bên cạnh trống không.

Lục Tâm Du lập tức tỉnh dậy, nằm trên giường nhìn trần nhà một lúc, sau đó ngồi dậy khỏi giường, xuống giường đến phòng tắm rửa mặt.

Sau khi rửa mặt, quần áo tóc tai lộn xộn cô cũng không thèm sửa lại, cầm lấy một quyển sách, mở cửa phòng ngủ, cũng ra phòng khách.

Lâm Thâm đang tự hỏi một vấn đề, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu thì thấy Lục Tâm Du cầm quyển sách đi ra.

Anh sửng sốt, hỏi: "Sao lại ra đây?"

Liên tiếp thức đêm nửa tháng, đôi mắt Lâm Thâm đã hơi đỏ, bên dưới là quầng thâm màu xanh lá, vô cùng rõ ràng.

Lục Tâm Du nhìn anh, hơi giận, "Không phải anh muốn tu tiên sao, em tu với anh."

Cô đi qua, ngồi xuống sô pha, mở sách ra.

Lúc này đã hơn ba giờ sáng.

Lâm Thâm thấy thế, lập tức lấy sách trong tay Lục Tâm Du lại, "Đừng quậy nữa, mau ngủ đi."

Lục Tâm Du mím môi, nhìn anh, nói: "Anh ngủ thì em mới ngủ."

"Em ngủ trước đi, anh còn một phần nữa là xong rồi."

"Thôi đi, lần nào anh cũng nói vậy, đến khi em ngủ rồi vẫn chưa thấy anh về phòng."

Lâm Thâm: "..."

Lục Tâm Du lấy sách lại, lưng dựa vào sô pha, khoan thai nói: "Dù sao thì sau này anh thức đêm, em sẽ thức với anh, anh tiếp tục ôn tập đi, em không quấy rầy anh."

Lâm Thâm nghe thấy thì nhíu mày, "Em uy hiếp anh."

Lục Tâm Du nhếch môi, ngẩng đầu lên từ quyển sách, ăn nói đúng lý hợp tình: "Đúng vậy, em uy hiếp anh đấy, nếu anh muốn em cũng thức đêm theo anh thì cứ việc thức tiếp đi."

Một khi nghiêm túc làm một việc, Lâm Thâm có thể tàn nhẫn với chính mình, anh có thể từ bỏ tất cả hoạt động giải trí, có thể không ra khỏi cửa, có thể đối mặt với một đống sách vở tài liệu buồn tẻ cả ngày, có thể liên tục thức đêm, nhưng anh tuyệt đối không nỡ để Lục Tâm Du chịu khổ.

Lục Tâm Du biết Lâm Thâm không nỡ, cho nên mới lấy chính mình để ép anh.

Dù sao thì những lúc trực đêm, Lâm Thâm cũng thường gọi cho cô, nhắc nhở khi không có ai thì tranh thủ ngủ một lát.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!