Chương 37: Bài Học Máu Và Nước Mắt

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Trước đây Lục Tâm Du luôn cảm thấy Lâm Thâm rất quân tử, trong độ tuổi sức lực dồi dào, ngày nào cũng ngủ chung một giường, nhưng vẫn có thể chịu đựng không chạm vào cô.

Lúc ấy cô nói với Tôn Điềm Điềm, Tôn Điềm Điềm cũng không tin nổi, dù sao thì trông Lâm Thâm không giống kiểu đàn ông nghiêm túc cấm dục.

Sự thật chứng minh, đúng là không phải.

Tối qua Lâm Thâm nếm được ngon ngọt, bản tính tiểu chó săn liền bại lộ không sót chút gì.

Sáng sớm.

Giờ phút này Lâm Thâm đang ôm Lục Tâm Du trong lòng.

Cánh tay phải để Lục Tâm Du gối đầu, cánh tay trái với qua cánh tay mảnh khảnh của cô, cách áo ngủ mỏng, bàn tay nhẹ nhàng trêu đùa đóa hoa mềm mại trước ngực Lục Tâm Du.

Đôi môi nóng bỏng cắn vành tai cô, bỗng nhiên thấp giọng hỏi, "Tối qua anh đây lợi hại không?"

Giọng anh mang theo vài phần ý cười không che dấu được, rõ ràng là đang trêu cô.

Lục Tâm Du xấu hổ, bắt lấy tay anh, muốn dời bàn tay đang làm loạn trên ngực cô đi.

Lâm Thâm lại không chịu, năm ngón tay tụ lại bóp lấy đóa hoa mềm mại.

"A..." Tay anh đột nhiên tăng thêm lực, Lục Tâm Du sợ tới mức đột nhiên hét lên, cả khuôn mặt đỏ bừng, quay đầu trừng anh, "Lâm Thâm!"

Lâm Thâm cười cà chớn, ôm Lục Tâm Du, mặt dày hôn cô, hôn xong thì lại giương mắt nhìn cô, chưa từ bỏ ý định, tiếp tục hỏi: "Nói đi, tối qua anh lợi hại không?"

Nói xong còn cố ý dùng phần cưng cứng nào đó đâm vào mông cô, hùng hổ, mang theo vài phần uy hiếp.

Mặt Lục Tâm Du nóng ran.

Người này, da mặt còn có thể dày thêm chút không? Lại đi hỏi cô loại vấn đề này!

Tuy cô đã gần hai mươi sáu tuổi, nhưng tốt xấu gì đêm qua cũng là lần đầu tiên, sẽ xấu hổ được không?!

"Hửm? Nói đi nào." Lâm Thâm bám lấy không buông, Lục Tâm Du bị anh bám dính, vừa tức giận vừa buồn cười, cố ý nói: "Cũng chỉ vậy thôi."

Nói xong, cô chống tay muốn dậy.

Kỳ nghỉ của cô đã hết, tối nay phải trực ban.

Nào ngờ vừa ngồi dậy khỏi ngực Lâm Thâm, thân thể còn chưa ngồi thẳng, đột nhiên đã bị túm về.

Lâm Thâm xoay người, trực tiếp đè trên người cô.

Lục Tâm Du trợn tròn đôi mắt, "Anh làm gì đấy?"

"Cũng chỉ vậy thôi? Hửm? Chắc không?" Lâm Thâm đè Lục Tâm Du dưới thân, đôi mắt nguy hiểm híp lại, nhìn cô chằm chằm.

Lục Tâm Du nhìn vào mắt Lâm Thâm, cảm giác được sự nguy hiểm, bỗng nhiên hơi căng thẳng, mím môi dưới theo bản năng.

"Đêm qua cuối cùng là ai khóc lóc xin tha? Quên rồi à?"

Lục Tâm Du: "..."

Lâm Thâm nhìn Lục Tâm Du trong chốc lát, bỗng nhiên cong môi dưới, nói: "Nếu quên rồi, anh không ngại cùng em ôn lại một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!