Chương 34: Gió Lặng

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Lục Tâm Du đợi Lâm Thâm ba ngày, vẫn không thấy anh đến tìm cô.

Cô không biết phải chăng Lâm Thâm thật sự không cần cô nữa không, vừa giận vừa đau lòng.

Trong lòng cô khó chịu, hơn nữa công việc ở bệnh viện lại luôn trong tình trạng áp lực, ngày thứ ba chiến tranh lạnh với Lâm Thâm, rốt cuộc cô cũng ngã bệnh.

Viện trưởng thấy cô sốt nên thương tình, thở ngắn than dài phê giấy nghỉ bệnh cho cô.

Lục Tâm Du về nhà nằm, ngày nào cũng ăn không vào, ngủ cũng không an ổn.

Lâm Thâm nhịn đến ngày thứ tư, rốt cuộc vẫn mặt dày tới cửa xin bạn gái tha thứ.

Anh đến bệnh viện tìm cô, mới biết được Lục Tâm Du xin nghỉ bệnh.

Lâm Thâm gấp gáp chạy đi, hối hận vô cùng, lúc lái xe đến nhà Lục Tâm Du, trong lòng anh đã yên lặng mắng mình mấy trăm lần.

Đến nhà Lục Tâm Du, Lâm Thâm cho rằng mẹ Lục sẽ mắng anh, nhưng không có, khi thấy anh, bà chỉ buông tiếng thở dài, để anh đi vào.

Lâm Thâm sốt ruột chạy đến phòng ngủ của Lục Tâm Du, thấy cô nằm trên giường với sắc mặt tái nhợt, trái tim đau đớn như bị kim châm, anh bước qua, nhỏ giọng gọi một tiếng, "Vợ..."

Lục Tâm Du nghe thấy, chậm rãi mở mắt.

Lâm Thâm ngồi quỳ bên mép giường, hai mắt đỏ bừng, cầm chặt tay cô, "Vợ, anh sai rồi, em đánh anh phạt anh thế nào cũng được, chỉ cần đừng chia tay với anh."

Lục Tâm Du cảm thấy mắt mình cay cay, giây tiếp theo, cô đột nhiên rút tay về, "Đừng gọi tôi là vợ, tôi không phải vợ cậu."

Lâm Thâm cầm tay cô lần nữa, đưa đến bên môi, "Là anh sai, là anh ấu trĩ, là anh nóng giận vô cớ, em đừng giận."

Lục Tâm Du lại rút tay ra, ngồi dậy, nhìn anh nói: "Không phải cậu muốn chia tay với tôi sao? Không phải kêu tôi đi tìm người khác sao?"

Lâm Thâm ngồi xuống mép giường, ôm chặt lấy cô, "Là anh ghen tuông bậy bạ, đều là anh sai, nói không biết suy nghĩ, em phạt anh đi, phạt anh thế nào cũng được."

Lục Tâm Du cắn chặt môi, trừng mắt với anh, "Quỳ sầu riêng được không?"

Lâm Thâm sửng sốt, nghiêm trang hỏi: "Đầu gối sẽ tàn phế sao?"

Rốt cuộc Lục Tâm Du cũng bị anh chọc cười, hỏi anh, "Sao giờ mới đến?"

"Anh không dám tới..."

Đã sớm biết mình sai rồi, nhưng sợ Lục Tâm Du thật sự cảm thấy anh trẻ con, thật sự hối hận, thật sự chia tay với anh, cho nên luôn không dám tới.

Lục Tâm Du cắn chặt môi, hỏi lại: "Vậy sao giờ lại tới?"

Lâm Thâm nhìn cô, "Anh nhớ em, nhớ đến đau lòng."

Dứt lời, anh chạm tay lên hai má Lục Tâm Du, cúi đầu hôn cô.

Lục Tâm Du đẩy anh ra theo bản năng, Lâm Thâm sửng sốt, vẻ mặt mất mát, "Vợ..."

"Em đang ốm, cẩn thận lây bệnh."

Lâm Thâm còn tưởng Lục Tâm Du vẫn giận anh, kết quả nghe thấy vậy, trong nháy mắt, anh lại càng hôn cô sâu hơn, ôm chặt cô vào lòng, hận không thể khảm cô vào tâm can.

Lục Tâm Du bị ôm chặt, giãy giụa không được, vì thế cô cắn chặt hàm răng theo bản năng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!