Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Buổi tối trước ngày thi, chín giờ, Lâm Thâm bị Lục Tâm Du thúc giục lên giường nghỉ ngơi.
Nhưng bình thường anh đã quen sau mười hai giờ mới ngủ, sớm vậy sao ngủ được.
Lục Tâm Du nhắm mắt mơ màng buồn ngủ, Lâm Thâm lúc thì chơi ngón tay cô, lúc thì chọc vào má cô, trong miệng còn lải nhải, lúc thì thì thầm sao vợ anh lại đẹp như vậy, lúc thì nói da vợ anh đẹp quá, sờ má cô, lại lén hôn một cái.
Lục Tâm Du vốn định ngủ, kết quả bị Lâm Thâm làm phiền như vậy, không nhịn được cười, mở mắt, cầm bàn tay đang chọc má cô của anh, nói, "Lâm Thâm, anh có thể ấu trĩ hơn chút nữa không?"
Khóe môi Lâm Thâm nhếch lên, kéo Lục Tâm Du vào ngực, ôm chặt cô, "Rốt cuộc cũng chịu mở mắt rồi?"
Lục Tâm Du lấy điện thoại để trước mặt anh, "Nhìn xem, đã mười giờ rồi, anh không ngủ à?"
"Không ngủ được, chúng ta nói chuyện đi."
Lục Tâm Du thấy không còn cách nào, dứt khoát vùi đầu vào ngực anh, hỏi: "Nói gì?"
"Nói gì cũng được, ừ, nếu không thì nghĩ xem Quốc khánh đi đâu chơi?"
Lục Tâm Du thở dài, cười khổ: "Quốc khánh bọn em cũng không được nghỉ mấy ngày."
"Không phải chứ, Quốc khánh cũng không được nghỉ?"
Lục Tâm Du ngẩng đầu nhìn anh, dáng vẻ như chuyện đương nhiên, nói: "Đừng nói là Quốc khánh, tết cũng không nghỉ được."
"Trời, vợ anh quá đáng thương!"
Lục Tâm Du bị Lâm Thâm chọc cười, "Không phải sao?" Cô đưa tay chạm vào má Lâm Thâm, bẹp miệng làm nũng, "Anh xem vợ anh đáng thương như vậy, không để cô ấy ngủ sao?"
Lâm Thâm bật cười, giữ gáy Lục Tâm Du, cúi đầu hôn môi cô.
Lục Tâm Du đã quen với kiểu hôn bất thình lình của Lâm Thâm, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, môi hơi mở ra, chiếc lưỡi ấm mềm thuần thục xông vào, quấn lấy cô triền miên.
Cho đến khi điện thoại Lâm Thâm đột nhiên vang lên, hai người mới thở hổn hển tách ra.
Lâm Thâm nhìn cô, không hề có ý tiếp điện thoại, sau một lúc đắn đo, anh cúi đầu, chuẩn bị tiếp tục nụ hôn vừa rồi, Lục Tâm Du đẩy ngực anh, nhẹ giọng nói: "Điện thoại."
Khóe môi Lâm Thâm nhếch lên, lúc này mới ngồi dậy, nghiêng người lấy điện thoại trên tủ đầu giường.
Lục Tâm Du sờ môi, dịch gối đầu lên một chút, cũng kéo chăn vừa trượt xuống lên, che đến ngực.
Lâm Thâm dựa lưng vào đầu giường, một tay cầm điện thoại, một tay nắm tay Lục Tâm Du, thấy cái tên hiển thị thì hơi nhíu mày, sau đó nhấn từ chối cuộc gọi.
Lục Tâm Du ngửa đầu nhìn anh, đôi mắt chớp chớp, "Sao lại không tiếp?"
"Ừm, gọi lộn số."
Lục Tâm Du không tin, lấy điện thoại anh, mở nhật ký cuộc gọi thì thấy mấy chữ Trình Hi Di thình lình trên màn hình.
Lục Tâm Du mỉm cười, đưa điện thoại cho anh, "Em còn tự hỏi là ai, thì ra là tiểu thanh mai."
Lâm Thâm thuận thế nằm xuống, nghiêng người ôm Lục Tâm Du vào lòng, "Tiểu thanh mai đâu ra, không được nói bừa."
Lục Tâm Du nhếch môi, nhớ lần trước đến nhà Lâm Thâm, ngày sinh nhật bố Lâm Thâm, cả nhà Trình Hi Di cũng tới chúc mừng, ánh mắt Trình Hi Di nhìn cô, dường như chỉ hận không thể nuốt luôn.
Cũng may Lâm Thâm rất ít khi tiếp xúc với phái nữ, cô cũng không quá lo lắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!