Chương 28: Thanh Xuân Dạt Dào

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Bị kích thích, Lâm Thâm càng hăng hái học tập hơn, cả mùa hè chỉ ngâm mình trong biển sách.

Lục Tâm Du không phải kiểu con gái quấn lấy bạn trai cả ngày, biết anh năm ba, đã sắp phải tốt nghiệp, hơn nữa kỳ thi tháng chín gần đến, không thể nào quấy rầy anh.

Trước đây hai người thường hẹn hò bên ngoài, từ khi Lâm Thâm bận rộn học tập, đại đa số thời gian đều biến thành hẹn hò ở nhà.

Lúc Lục Tâm Du không đi làm sẽ tới siêu thị mua ít thức ăn, sau đó đến nhà Lâm Thâm nấu cơm.

Cơm nước xong, Lâm Thâm tiếp tục chui vào phòng học tập, Lục Tâm Du hoặc là xem TV một lát, hoặc là nghỉ ngơi.

Đảo mắt đã đến tháng chín, buổi tối trước khi khai giảng, Lâm Thâm hiếm khi khép sách sớm, ra khỏi phòng ngủ.

Lục Tâm Du đang ngồi trên sô pha xem một bộ phim truyền hình đã cũ, thấy Lâm Thâm đi ra, đôi mắt cô sáng lên, "Hôm nay xong sớm vậy à?"

Lâm Thâm ừ một tiếng, đến trước sô pha, nằm trên sô pha, đầu gối lên đùi Lục Tâm Du theo thói quen.

Cô cũng đưa tay xoa huyệt Thái Dương, nhẹ nhàng mát xa cho anh.

Lâm Thâm nhắm mắt lại, sắc mặt hơi mệt mỏi.

Lục Tâm Du cười hỏi anh, "Ôn tập thế nào?"

Anh ừm một tiếng, "Cũng được."

Cô cong môi, an ủi anh: "Anh đừng lo, mới năm ba, có rất nhiều cơ hội."

Lâm Thâm bỗng nhiên mở mắt, nhìn thẳng vào mắt cô.

Lục Tâm Du nhìn anh, hỏi: "Làm gì mà nhìn em thế?"

Anh im lặng một lúc lâu mới thở dài một tiếng, mở miệng nói: "Thật muốn lập tức tốt nghiệp."

Cô không nhịn được cười, "Sao lại muốn tốt nghiệp?"

"Tốt nghiệp là có thể đi làm." Lâm Thâm nói.

Lục Tâm Du nhếch môi, nhìn anh trong chốc lát, đột nhiên hỏi: "Lâm Thâm, anh không cảm thấy yên tâm phải không?"

Lời này xem như là đâm trúng tâm sự của Lâm Thâm.

Anh sửng sốt nhìn cô một lúc lâu, bỗng nhiên ngồi thẳng dậy, ánh mắt không hề né tránh, thấp giọng hỏi: "Rõ ràng lắm à?"

Trong mắt cô nhiễm ý cười, gật đầu nói: "Rõ ràng lắm."

Lâm Thâm mím môi, cúi người lấy bao thuốc lá trên bàn trà, Lục Tâm Du ho khan một tiếng, anh khựng lại, chợt tỉnh ra, để bao thuốc lá xuống, sau đó quay đầu, ngồi gần Lục Tâm Du hơn, hai tay anh ôm cô từ phía sau, cằm gác trên vai cô, thấp giọng hỏi: "Vợ, lúc trước vì sao em lại ở bên anh?"

Câu hỏi này cũng khiến Lục Tâm Du sửng sốt, cô nghiêng đầu nhìn anh, "Không phải có ai đó mặt dày quấn lấy em mỗi ngày sao?"

Lâm Thâm nghe vậy thì bật cười.

Một lát sau, giọng điệu lại trở nên nghiêm túc, "Nhưng bên cạnh em có bao nhiêu người ưu tú hơn anh, sao lại nhìn trúng anh?"

Lục Tâm Du cong môi, suy nghĩ một lát, nói: "Anh nói như vậy, em mới để ý.

Lúc anh theo đuổi em, cũng có vài người đang theo đuổi, đồng nghiệp ở bệnh viện có, bệnh viện khác có, còn có doanh nhân bên ngoài.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!