Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Lục Tâm Du uống nước xong, nghiêng người nằm trên giường.
Lâm Thâm ngồi ở mép giường, dịu dàng xoa mặt Lục Tâm Du, nhẹ giọng hỏi: "Khá hơn chút nào chưa?"
Lục Tâm Du nhắm mắt lại, ừm một tiếng.
Bỗng nhiên nghĩ tới thân thích nhà anh đang còn ở dưới, cô lập tức mở mắt, kéo tay Lâm Thâm, "Họ hàng nhà anh đang ở dưới, anh xuống trước đi, em nằm thêm một lát rồi xuống."
"Em đừng xuống, cứ nghỉ ngơi đi, tối anh bưng cơm lên cho em."
Lục Tâm Du mím môi, nhìn anh.
Lâm Thâm cúi người nhẹ nhàng hôn lên trán cô, "Anh đi xuống trước, lát nữa sẽ lên với em."
Ăn cơm trưa xong, mọi người đang ở dưới chơi, Lâm Thâm là con trai duy nhất trong nhà, không có mặt không được.
Lục Tâm Du gật đầu, "Đi đi."
Sau khi Lâm Thâm đi rồi, Lục Tâm Du nằm trên giường ôm chăn muốn ngủ một lát, nhưng bụng vô cùng đau đớn, làm sao cũng không ngủ được.
Hơn nữa cứ cảm thấy khách khứa ở phía dưới, mình nằm trên này là không lễ phép.
Nằm nửa giờ, cuối cùng cô vẫn dậy mặc quần áo xuống lầu.
Dưới lầu, mọi người đang nói chuyện phiếm, chơi mạt chược, rất là náo nhiệt.
Lúc Lục Tâm Du xuống dưới, Lâm Thâm mới từ bên ngoài trở về, giương mắt thấy cô xuống thì vội đi qua, "Sao lại xuống rồi?! Không phải anh kêu em nghỉ ngơi đã sao?"
Lục Tâm Du mỉm cười, "Em không ngủ được, hơn nữa cũng không còn đau như lúc nãy."
"Phải không?" Lâm Thâm hơi hoài nghi, tay sờ vào bụng Lục Tâm Du.
Lục Tâm Du hất tay anh ra, trừng mắt với anh, "Sờ chỗ nào đấy?!"
Khóe môi Lâm Thâm cong cong, tiến sát bên tai cô, thấp giọng nói: "Anh muốn sờ xem có lạnh không."
Lục Tâm Du cầm lấy tay anh, vừa đi xuống dưới vừa đè thấp giọng, "Không được sờ bậy."
Lâm Thâm phì cười, trở tay cầm chặt tay cô hơn, "Đến sô pha ngồi một lát đi, muốn ăn gì không, anh lấy cho em."
Lâm Thâm dắt tay Lục Tâm Du đến sô pha ngồi, xung quanh đều là thân thích, Lục Tâm Du hơi ngại, mỉm cười chào hỏi với mọi người.
Bác gái của Lâm Thâm khá nhiệt tình, kéo tay Lục Tâm Du, "Vừa rồi nghe A Thâm nói bụng cháu không thoải mái, đỡ hơn chút nào chưa?"
Lục Tâm Du vội gật đầu, "Đỡ hơn nhiều rồi ạ, cảm ơn bác."
Đúng lúc đó, mẹ Lâm bưng trái cây ra khỏi phòng bếp, thấy Lục Tâm Du ngồi trên sô pha thì vội đi qua hỏi: "Tâm Du, bụng đỡ hơn chưa? Nếu không thoải mái thì cứ lên lầu nằm, không sao đâu."
Lục Tâm Du thật sự ngại ngùng, nói: "Đã ổn rồi ạ, cảm ơn cô."
Mẹ Lâm đến trước mặt Lâm Thâm, vỗ vai anh, "Con đi chăm sóc Tâm Du, cho Tâm Du uống chút nước ấm."
Lâm Thâm cười đáp, "Con biết rồi, bạn gái con, con còn không biết chăm sóc sao."
Mọi người đều nở nụ cười, không khí hoà thuận vui vẻ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!