Chương 24: Tức Giận

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Lục Tâm Du hiếm khi được nghỉ phép, nhưng vì ở nhà Lâm Thâm nên không dám ngủ nướng, trước khi ngủ cô đã đặt báo thức vào bảy giờ.

Tuy nhiên, tối qua vì lạ giường, cô ngủ không ngon lắm, nửa đêm tỉnh lại rất nhiều lần, buổi sáng khi đồng hồ báo thức vang lên, cô ấn tắt theo bản năng.

Lâm Thâm thì lại dậy đúng bảy giờ, lúc đi ra thấy cửa phòng Lục Tâm Du đang đóng, anh liền đi qua gõ cửa.

Lục Tâm Du ngủ mơ mơ màng màng, nghe thấy tiếng gõ cửa, cô ngái ngủ ngồi dậy khỏi giường.

Đầu óc tư duy không kịp, sau một lúc lâu vẫn chưa nhớ ra mình đang ở đâu.

"Vợ à, dậy chưa đấy?" Giọng Lâm Thâm vang lên bên ngoài, Lục Tâm Du nhìn sang phía cửa, trong lúc nửa mơ nửa tỉnh mới chợt nhớ ra mình đang ở nhà Lâm Thâm.

Đầu óc cô chấn động, không kịp đi dép, vội vàng chạy tới mở cửa.

Cửa vừa mở ra, Lâm Thâm thấy Lục Tâm Du đi chân trần thì nhíu mày, lập tức bế ngang cô lên, "Sao không đi dép đã xuống giường rồi." Anh vừa nói vừa bế cô đến mép giường.

Lục Tâm Du ưm một tiếng, lẩm bẩm: "Đâu có lạnh."

Lâm Thâm đặt Lục Tâm Du lên giường, hai tay chống hai bên người cô, cúi người hôn lấy cô.

Nụ hôn thình lình ập đến, hôn đến mức bao nhiêu buồn ngủ của Lục Tâm Du tan biến hết, cô vội vàng đẩy anh.

Lâm Thâm bị đẩy ra, khóe môi có ý cười, ánh mắt nhìn cô trêu chọc.

Lục Tâm Du che miệng, nói ồm ồm: "Anh có ngốc không đấy, em chưa đánh răng đâu."

Lâm Thâm cười kéo bàn tay che miệng của cô xuống, cúi người nhẹ nhàng hôn bên môi Lục Tâm Du, cười nhẹ, nói: "Vợ anh thơm vậy mà."

Nói xong lại hôn một cái.

Lục Tâm Du không biết nói gì, cô đẩy vai anh, "Đừng làm loạn nữa, em đi rửa mặt."

Cô xuống giường, vào phòng tắm đánh răng rửa mặt.

Lục Tâm Du đứng trước bồn rửa mặt, cơ thể Lâm Thâm lười biếng dựa vào cửa, đôi tay tùy ý để trong túi quần, ánh mắt nhìn Lục Tâm Du không rời.

Lục Tâm Du nhổ bọt ra, không nhịn được mà nói anh, "Đánh răng có gì đẹp."

Lâm Thâm cười nói: "Vợ anh đánh răng cũng rất đẹp."

Lục Tâm Du phụt cười, "Cái này gọi là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi."

Lâm Thâm thu vai, đứng thẳng người lại, đến phía sau Lục Tâm Du, hai tay ôm cô, đôi tay giao nhau trên bụng cô, thấp giọng nói: "Ai nói, em còn đẹp hơn cả Tây Thi."

Lục Tâm Du đã quen với đủ loại cách thức khen cô của Lâm Thâm.

Lúc chỉ có hai người thì không nói, nhưng cứ khen cô trước mặt người khác, cô rất ngượng ngùng.

Nghĩ đến đủ loại lời khen hôm qua của Lâm Thâm trước mặt bố mẹ anh, Lục Tâm Du cảm thấy chột dạ, quay đầu, thận trọng nói với anh: "Lâm Thâm, ngày mai thân thích nhà anh tới, không được khen em lung tung đâu đấy."

"Vì sao?"

Lục Tâm Du đấm nhẹ ngực anh, "Anh còn hỏi vì sao? Cái này gọi là bà Vương bán dưa [1], mèo khen mèo dài đuôi, anh muốn làm em xấu hổ chết sao?"

[1] Bà Vương bán dưa: đây là một thành ngữ của Trung Quốc, chỉ việc tự bán tự khen, tương tự mèo khen mèo dài đuôi

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!