Chương 23: (Vô Đề)

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Lục Lâm Vân từ bên ngoài trở về, lúc thay giày, phát hiện trước cửa có thêm một đôi giày nam.

Là đôi giày Skate [1] màu trắng.

[1] Giày Skate (giày trượt ván): là một loại giày được thiết kế và sản xuất đặc biệt để sử dụng trong trượt ván.

Không phải loại boots quân đội mà con trai bà thường đi, thế nên chắc chắn không phải con trai đã về.

Lục Lâm Vân cảm thấy kỳ lạ, thay giày vào nhà.

Nghe thấy trong phòng con gái có tiếng động, bà đi đến phòng Lục Tâm Du.

"Tâm Du, con về rồi à?" Bình thường Lục Lâm Vân ra vào phòng con gái rất tự do, cho nên bà mở cửa luôn theo thói quen.

Ai ngờ vừa mở ra, bên trong lại là cảnh tượng hương sắc sống động.

Lục Tâm Du bị Lâm Thâm đè trên giường, cô cười trốn tránh, hai người đang vui đùa ầm ĩ.

Giọng của mẹ đột nhiên vang lên, Lục Tâm Du hoảng hốt, sợ tới mức vội vàng đẩy Lâm Thâm ra.

Lâm Thâm cũng lập tức đứng lên, quay đầu lại liền thấy mẹ vợ tương lai đang đứng ở cửa.

"..."

Lục Tâm Du xấu hổ như sắp nổ tung, gương mặt đỏ bừng, lập tức bò dậy khỏi giường, chạy đến trước mặt mẹ, "Mẹ, sao mẹ về sớm thế?"

Lục Lâm Vân cũng hơi xấu hổ, nói: "Hôm nay đóng cửa sớm." Tầm mắt bà dừng trên người Lâm Thâm, "Cậu là..."

"Lâm Thâm! Cô, cháu là Lâm Thâm." Lâm Thâm lập tức tự giới thiệu.

Lục Tâm Du kéo mẹ ra khỏi phòng, nói: "Lâm Thâm chưa ăn cơm tối, con dẫn anh ấy lên, muốn làm chút gì đó cho anh ấy."

Lục Lâm Vân à một tiếng, nói: "Không thì ăn mì nhé? Mẹ đi nấu."

"Đừng đừng đừng, mẹ nghỉ ngơi đi, cứ để con làm." Lục Tâm Du vừa đỡ mẹ ngồi xuống sô pha, vừa đưa mắt ra hiệu cho Lâm Thâm, ý bảo anh mau tới đây.

Sau đó cô xoay người vào phòng bếp làm đồ ăn cho Lâm Thâm...

Phòng khách.

Lâm Thâm ngồi ở sô pha đơn bên cạnh Lục Lâm Vân, đang nơm nớp lo sợ chờ mẹ vợ đưa ra nghi vấn.

"Cô nghe Tâm Du nói, cháu đang học năm ba."

"Vâng ạ."

"Học có tốt không? Sau khi tốt nghiệp tính làm gì?"

Lâm Thâm cẩn thận trả lời, "Chắc sẽ làm công việc liên quan đến chuyên ngành, có thể là thi vào viện kiểm sát."

Lục Lâm Vân nghe thấy vậy, rốt cuộc trên mặt cũng có nụ cười, "Viện kiểm sát rất tốt, nhưng không dễ thi đâu."

"Cháu sẽ nỗ lực ạ."

Lục Lâm Vân vừa lòng với câu trả lời này, nhưng lại lo lắng vấn đề khác, vì thế bà hỏi: "Mấy chàng trai khôi ngô như cháu, chắc là đã từng có không ít bạn gái nhỉ? Trước đây Tâm Du của cô chưa từng quen bạn trai, con bé luôn nghiêm túc với chuyện tình cảm, hơn nữa tuổi nó cũng không còn nhỏ nữa, nói chuyện yêu đương chính là tiền đề để kết hôn, nếu cháu..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!