Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Môi Lục Tâm Du bị Lâm Thâm gặm cắn, giữa răng môi có mùi bạc hà của thuốc lá quen thuộc.
Mới đầu Lục Tâm Du còn có thể theo anh, nhưng sau đó, Lâm Thâm đưa tay ấn đầu cô, hôn càng sâu hơn, môi lưỡi bị anh quấn quýt, cô gần như là không thở nổi.
Lục Tâm Du bị hôn đến mức gương mặt đỏ ửng, thiếu ôxy, không hô hấp được.
"Ưm...! buông ra..." Cô cố gắng đẩy Lâm Thâm, một lát sau, Lâm Thâm cảm giác được Lục Tâm Du không thở nổi, rốt cuộc cũng buông cô ra.
Lục Tâm Du há miệng hô hấp, mu bàn tay để bên miệng, "Anh phát điên gì đấy?!"
"Hôn em mà."
"Cái này mà gọi là hôn sao?" Lục Tâm Du không nhịn được mà trừng mắt với anh, "Sao anh không nuốt em luôn cho rồi!"
Khuôn mặt vốn nghiêm túc của Lâm Thâm, Lục Tâm Du vừa dứt lời, anh đã không giữ được nữa, nhếch môi bật cười, cầm lấy bàn tay bên môi cô, nắm chặt trong lòng bàn tay, anh nhìn cô nói, "Anh cũng muốn nuốt em lắm chứ, như vậy thì em sẽ chỉ thuộc về mình anh."
Lục Tâm Du sửng sốt hai giây, cảm thấy anh hơi kỳ lạ, cô ngẫm lại, hỏi anh: "Anh sao thế?"
Ánh mắt Lâm Thâm xoáy sâu vào cô, nói: "Người đàn ông vừa rồi là ai?"
"Ai?"
"Người đưa em về nhà."
"Ý anh là Giang Dịch à? Trước đây là đàn anh của em, giờ xem như là đồng nghiệp."
Lâm Thâm nghe vậy thì nhíu mày, "Không phải anh nói em chờ anh tới đón sao? Ngồi xe người khác làm gì?"
Lục Tâm Du không khỏi bật cười, nói: "Lâm Thâm, em hai mươi lăm tuổi rồi, không phải mười lăm, đâu cần anh phải đưa đón mỗi ngày, với lại, Giang Dịch ở ngay cạnh nhà em, em ngồi xe anh ấy là thuận đường mà thôi."
Lâm Thâm thấy Lục Tâm Du ngồi xe người đàn ông khác về nhà, vốn đã ghen, lúc này lại nghe đối phương ở ngay bên cạnh, trong lòng lập tức cảm thấy có nguy cơ, "Ở ngay cạnh nhà em? Sao lại ở ngay cạnh nhà em?!"
Trước đây nhà Giang Dịch và nhà Lục Tâm Du ở cùng một ngõ nhỏ, sau đó nhà cũ bị phá bỏ, người dân được chính phủ bồi thường nhà mới và tiền, có vài người không muốn lấy nhà thì lấy khoản tiền tương đương.
Mẹ Lục Tâm Du và mẹ Giang Dịch có quan hệ tốt, hai nhà bàn bạc với nhau, sau đó chọn hai căn nhà đối diện.
Lục Tâm Du nói chuyện này với Lâm Thâm, Lâm Thâm nhíu chặt mày, "Em và anh ta cùng nhau lớn lên? Thanh mai trúc mã?!"
Lục Tâm Du ừm một tiếng, "Cũng xem là vậy."
Tuy Giang Dịch không thích quan tâm đến cô, nhưng hồi nhỏ cô thường đến nhà Giang Dịch ăn nhờ cơm là sự thật.
Nếu nói vừa rồi Lâm Thâm cảm thấy có chút nguy cơ, thì bây giờ trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ: Nhất định phải khiến vợ cách xa anh ta!
Trò đùa gì đây? Đồng nghiệp, hàng xóm, mẹ nó, còn thanh mai trúc mã?!
Lục Tâm Du thấy sắc mặt Lâm Thâm không được tốt...! À không đúng, phải nói là vô cùng không tốt! Cô đưa tay lên, ngón trỏ tay phải nhẹ nhàng chọc vào má anh, "Anh bạn, sao thế? Ghen à?"
Lâm Thâm nắm chặt tay cô, không biết xấu hổ, "Ghen đấy, sao nào?!"
Lục Tâm Du phụt cười, "Anh đang ăn giấm bậy bạ đấy! Em và Giang Dịch không có gì."
"Không phải thanh mai trúc mã vô tư sao?" Giọng Lâm Thâm vô cùng chua, khiến Lục Tâm Du vừa thích vừa giận.
Cô khoanh tay trước ngực, hơi hất cằm, nhìn anh, "Em không so đo với anh, anh lại muốn tính sổ trước? Làm như anh không có cô em thanh mai trúc mã vậy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!