Chương 20: (Vô Đề)

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Trình Hi Di ngây ngẩn, sau một lúc lâu mới hỏi: "Cô...! Quen bác sĩ kia sao?"

Mẹ Lâm cười nói: "Đâu có, chỉ là lần trước A Thâm có nói với cô, cô còn tưởng nó đùa, không ngờ lại là thật."

"Nhưng mà cô gái kia lớn tuổi hơn anh Lâm Thâm đấy ạ."

"Không phải sao, người ta đã là bác sĩ, thằng con nhà cô còn chưa có gì, lại mặt dày theo đuổi người ta." Mẹ Lâm vô cùng mừng rỡ, lập tức gọi điện thoại nói chuyện này cho bố Lâm.

Trình Hi Di thẫn thờ ngồi bên cạnh, trong lòng hụt hẫng.

Vốn là tới mách lẻo, cô ta cho rằng cô Lâm mà biết sẽ giận tím mặt, ai ngờ lại có phản ứng này.

Cô Lâm kêu cô ta ở lại ăn cơm chiều, cô ta đâu còn tâm tình nào mà ăn cơm, nén giận về nhà...

Ban đêm, Lâm Thâm cùng Lục Tâm Du ăn cơm tối xong thì nằm trên sô pha xem phim, mẹ Lâm gọi điện thoại đến.

Lục Tâm Du bị Lâm Thâm ôm vào lòng, nghe thấy điện thoại anh vang lên, đứng dậy theo bản năng.

Một tay Lâm Thâm ôm chặt cô, không cho cô dậy, một tay với ra trước lấy điện thoại, "Mẹ."

Anh vừa nói một tiếng, giọng mẹ Lâm đã vang lên từ đầu kia, có vẻ rất kích động, "A Thâm, nghe nói con đang yêu?!"

Giọng ở đầu kia điện thoại hơi lớn, bên Lục Tâm Du cũng nghe rõ ràng, cô hơi căng thẳng, ngừng thở theo bản năng.

Lâm Thâm cảm thấy kỳ lạ, "Sao mẹ biết?"

"Con đừng quan tâm làm sao mẹ biết, nói thật với mẹ đi, có phải thật không?"

Lâm Thâm mỉm cười nhìn Lục Tâm Du, nói: "Chậc, vốn muốn cho bố mẹ một bất ngờ, bố mẹ làm con mất hứng quá."

Mẹ Lâm ôi chao một tiếng, "Đúng thật hả, thằng nhóc này, lấy mặt mũi đâu mà theo đuổi người ta đấy? Suốt ngày không làm việc đàng hoàng, chỉ biết chơi, con đừng có làm chậm trễ chuyện của con gái người ta!"

Lục Tâm Du nghe thấy thì không nhịn được cười, lặng lẽ véo thịt bên hông Lâm Thâm, trong mắt toàn là ý cười, như là đang nói: Nghe chưa, đừng có làm chậm trễ chị đây.

Lâm Thâm cầm tay Lục Tâm Du, tiếp tục nói chuyện với mẹ, dáng vẻ rất uất ức, "Mẹ, có ai nói con trai mình vậy không?"

Mẹ Lâm cười vui vẻ, nói: "Được rồi, mẹ không nói con nữa, sắp đến sinh nhật bố con rồi, nhớ mang bạn gái về đấy."

"Để con hỏi ý cô ấy trước đã." Lâm Thâm nhìn Lục Tâm Du, trong mắt tràn đầy ý cười.

"Ôi, cũng đúng, con hỏi con bé trước đi."

"Con biết rồi, mẹ, không có việc thì con cúp đây, bố mẹ nghỉ ngơi sớm chút."

"Ừ, cúp đây." Mẹ Lâm nói, cũng cúp máy trước.

Lục Tâm Du dựa vào ngực Lâm Thâm, ngẩng đầu cười nhìn anh, "Nghe thấy mẹ cậu nói chưa?"

Lâm Thâm hơi nhướng mày, hỏi, "Chuyện gì?"

Lục Tâm Du giơ tay chọc vào má anh, "Sao trước đây cậu có mặt mũi theo đuổi tôi?"

Lâm Thâm cầm tay cô, gương mặt vui vẻ, nói: "Cần gì phải quan tâm mặt mũi, dù sao thì cũng theo đuổi được rồi."

Vừa dứt lời, anh cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi Lục Tâm Du.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!