Chương 16: Dũng Cảm Một Lần

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Từ ngày gửi tin nhắn cho Lâm Thâm, kêu anh sau này đừng tìm cô nữa, Lâm Thâm thật sự không còn tìm cô.

Cuộc sống lại quay trở về dáng vẻ khi không có Lâm Thâm.

Không có một người như thế, ngày nào cũng gửi tin nhắn gọi điện thoại cho cô, dặn dò cô ăn cơm, kêu cô rời giường, cũng không ai mặt dày muốn cô làm vợ anh.

Vốn Lục Tâm Du cho rằng, sau khi cắt đứt liên hệ với Lâm Thâm, mình sẽ trở nên nhẹ nhàng, nhưng giờ thật sự cắt đứt liên hệ, trong lòng lại cảm thấy trống rỗng, vừa nhớ đến liền khó chịu.

Hôm nay, Lục Tâm Du trở lại văn phòng từ phòng cấp cứu, đột nhiên phát hiện trên bàn để một chiếc bánh kem blueberry, cô giật mình, gần như là chạy ra ngoài theo bản năng, đứng trên hành lang nhìn dáo dác.

"Tâm Du, tìm gì đấy?" Phía sau, Trương Dĩnh đột nhiên vỗ vai cô.

Lục Tâm Du vội quay đầu lại, kích động nắm lấy tay Trương Dĩnh, "Người đưa bánh kem cho chị đâu?!"

"Chị nói bánh kem à? Đó là chị Hoa mang đến, công ty chồng chị ấy tặng vài tấm phiếu mua bánh kem, chị ấy thuận tiện mua chút bánh kem đến, chị ấy biết chị thích vị blueberry, đưa cho chị một cái, sao thế?"

Tâm tình vừa mới kích động lập tức trở nên mất mát, cô lắc đầu, cười khổ, "Không có gì, chị còn tưởng là..."

"Tưởng là gì?"

"Không có gì."

...

Ngày thứ bảy sau khi cắt đứt liên hệ với Lâm Thâm, rốt cuộc Lục Tâm Du vẫn không nhịn được, hẹn Tôn Điềm Điềm ra để tâm sự.

Quán cà phê.

Tôn Điềm Điềm nghe Lục Tâm Du nói xong, kích động đến mức suýt nữa nhảy dựng lên, "Hai người hôn?! Cậu ấy cưỡng hôn cậu?!"

Giọng cô ấy hơi lớn, thu hút ánh mắt của người xung quanh.

Lục Tâm Du xấu hổ vô cùng, vội che miệng cô ấy lại, đè thấp giọng, gằn từng chữ, "Cậu nói nhỏ chút, bà cô ơi."

Sau đó nói tiếp: "Cũng không hẳn là cưỡng hôn, mình...! Mình không đẩy cậu ấy ra."

"Cho nên lúc cậu ấy hôn cậu, cậu có cảm giác gì?"

"Mình không biết, trong đầu mình trống rỗng."

"Nhưng cậu không phản kháng." Tôn Điềm Điềm nói đúng trọng tâm, chỉ ra vấn đề mấu chốt.

Lục Tâm Du mím môi, căng thẳng nhìn cô ấy, "Vậy thì sao?"

"Vậy thì cậu thích cậu ấy chứ sao?" Tôn Điềm Điềm đột nhiên đẩy người về trước, nghiêm túc nhìn vào mắt Lục Tâm Du, "Tâm Du, cậu nói thật với mình, lúc cậu ấy hôn cậu, cậu không hề có cảm giác gì sao?"

Trong lòng Lục Tâm Du run rẩy, "Cảm giác gì?"

"Cảm giác thích, cảm giác tim đập thình thịch."

Lục Tâm Du yên lặng nhìn Tôn Điềm Điềm, thật lâu sau, cuối cùng vẫn thành thật gật đầu, nói: "Có."

"Được rồi, mình hỏi cậu tiếp, trong khoảng thời gian này, cậu ấy đột nhiên biến mất khỏi cuộc sống của cậu, cậu có cảm giác gì?"

Lục Tâm Du mím chặt môi, im lặng một lát, trả lời: "Trong lòng trống rỗng, cảm thấy cả người khó chịu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!