Chương 14: Giải Quyết

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Lục Tâm Du vội vàng chạy đến bệnh viện, liên tiếp đụng phải vài người.

Trước cửa phòng bệnh, Từ Minh đang ở bên ngoài chờ, thấy Lục Tâm Du chạy tới từ xa thì lập tức phất tay với cô, "Bác sĩ Lục! Bên này!"

Lục Tâm Du thấy Từ Minh, sốt ruột chạy tới, cầm tay anh ấy, "Lâm Thâm đâu? Cậu ấy thế nào?!"

Sắc mặt Lục Tâm Du tái nhợt, đầu đầy mồ hôi lạnh, giọng run run.

"Đang ở bên trong, anh Thâm..."

Còn chưa dứt lời, Lục Tâm Du đã gấp gáp đẩy cửa vọt vào.

Trong phòng bệnh, ngoài Lâm Thâm còn có mấy người bạn cùng phòng.

Lâm Thâm nằm trên giường bệnh, đôi mắt nhắm chặt, sắc mặt tái nhợt.

Trái tim Lục Tâm Du thắt lại, từng bước một đến bên cạnh giường bệnh, mắt nhìn thẳng vào Lâm Thâm, hồn bay phách lạc hỏi, "Cậu ấy thế nào?"

Dương Hạo đứng bên cạnh, nói: "Đầu bị đánh một gậy, trên đường đột nhiên ngất xỉu."

Lục Tâm Du bỗng nhớ tới gương mặt đầy máu của Lâm Thâm, anh chảy nhiều máu như vậy, cô thì ném anh lại, một mình chạy đi.

Lục Tâm Du tràn đầy áy náy, nhìn Lâm Thâm suy yếu nằm trên giường, đôi mắt cô cay cay, đột nhiên rơi nước mắt.

Dương Hạo thấy Lục Tâm Du khóc thì hoảng sợ, vội nói: "Bác sĩ Lục, chị đừng lo lắng, vừa rồi bác sĩ đã kiểm tra, tuy bị thương ở đầu, nhưng chỉ bị thương ngoài da, không nghiêm trọng, ngất xỉu là vì mất máu quá nhiều."

"Đúng đúng! Bác sĩ nói, lát nữa anh Thâm sẽ tỉnh lại." Một người bạn cùng phòng khác cũng mở miệng an ủi.

Lục Tâm Du đứng bên giường bệnh Lâm Thâm, đưa tay lau nước mắt, cúi người kiểm tra phần đầu được băng bó của Lâm Thâm, "Chỉ bị thương ở đây thôi phải không?"

"Đúng thế." Từ Minh tiến đến, nói: "Anh Thâm không cẩn thận trúng một gậy thôi, không có gì, chờ anh ấy tỉnh lại, bác sĩ Lục nấu cho anh ấy canh xương hầm gì đó để bồi bổ, qua hai ngày là khỏe ấy mà."

Không hổ là người hiểu Lâm Thâm nhất, đã là thời điểm mấu chốt còn không quên tạo cơ hội cho Lâm Thâm.

Lục Tâm Du gật đầu, "Tôi biết rồi."

"Vậy, bác sĩ Lục, mấy người chúng tôi còn có tiết, anh Thâm làm phiền chị nhé."

Từ Minh nói, nháy mắt với Dương Hạo và những người khác, mọi người hiểu ý, liên tục nói: "Đúng thế, bác sĩ Lục, bọn em đi trước, anh Thâm nhờ chị chăm sóc."

Lục Tâm Du gật đầu, hơi khựng lại, ngẩng đầu hỏi: "Cậu ấy không đi học sẽ không sao chứ? Có điểm danh không? Cần giấy nằm viện không?"

"Không cần không cần! Dù sao bình thường anh Thâm cũng không đi học!" Từ Minh cười ha hả, buột miệng thốt ra.

Lời vừa ra miệng, Dương Hạo ở bên cạnh lặng lẽ cho anh ấy một đập.

Từ Minh lập thức ý thức mình lỡ lời, thấy hình như Lục Tâm Du cũng để ý, vì thế cuống quít sửa chữa, "Không phải đâu bác sĩ Lục, gần đây anh Thâm rất nỗ lực, ngày nào cũng tới thư viện học..."

Từ Minh hoang mang rối loạn, sợ mấy lời mình vừa nói khiến Lục Tâm Du có ấn tượng không tốt với Lâm Thâm.

Lục Tâm Du mỉm cười, nói: "Tôi biết rồi, các cậu về đi học đi, ở đây có tôi."

"Vâng! Bọn em đi đây!"

Mấy nam sinh hấp tấp đi khỏi, Lục Tâm Du kéo một cái ghế ngồi xuống bên cạnh Lâm Thâm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!