Chương 12: (Vô Đề)

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Một đêm say rượu.

Sáng hôm sau, lúc Lục Tâm Du tỉnh lại, đầu đau như sắp nổ tung.

Đôi mắt nhắm chặt, giơ tay nắm tóc, trì hoãn một lúc lâu, cho đến khi cảm giác đau đầu không còn quá mãnh liệt nữa, đôi lông mi run rẩy, rốt cuộc cô cũng chậm rãi mở mắt.

Ai ngờ trong chớp nhoáng khi mở mắt ra, cô lại sững sờ.

Vách tường màu trắng, bức màn màu trắng gạo, tủ màu đen...! Toàn bộ căn phòng chỉ có hai tông màu chủ đạo là trắng đen, vô cùng đơn giản.

Lục Tâm Du nhìn chằm chằm quần áo trên tủ đầu giường, trong đầu gần như trống rỗng.

Đây không phải phòng cô!

Đúng lúc này, cửa phòng đóng chặt đột nhiên bị mở ra từ bên ngoài.

Lục Tâm Du ngơ ngác, nhìn sang phía cửa.

Lâm Thâm đứng bên ngoài, mặc áo thun màu trắng, quần dài màu đen, một tay để trong túi quần, thấy Lục Tâm Du tỉnh lại thì nhướng mày cười với cô, "Rốt cuộc cũng chịu tỉnh?"

Lúc Lục Tâm Du thấy Lâm Thâm, đầu tiên là sửng sốt vài giây, sau đó ý thức mới dần thanh tỉnh.

Cô nhớ tối qua cô mang Lâm Thâm đến tiệm cơm nhỏ ở gần trường học, kết quả trong lòng cô khó chịu, uống rất nhiều rượu.

Cho nên...! Cô say?

Tầm mắt cô quét một vòng khắp căn phòng, ngẩng đầu nhìn Lâm Thâm, hỏi: "Đây là nhà cậu?"

Ánh mắt Lâm Thâm chứa vài phần ý cười, đi đến mép giường, "Không phải nhà tôi thì là nhà chị à?"

Lâm Thâm có một căn nhà ở nội thành, ngày thường ở trường học, cho nên căn nhà vẫn luôn để trống.

Anh vừa trả lời cô vừa quỳ một gối bên giường, đưa tay sờ trán cô, sau một lúc lâu, nói: "May là không sốt."

Lục Tâm Du nhìn anh chằm chằm, ngơ ngác.

Lâm Thâm nhếch môi cười, vỗ nhẹ trên trán cô, "Sao? Choáng váng? Mau lên, sửa soạn chuẩn bị ăn sáng."

"Ồ..." Lục Tâm Du mờ mịt hoàn hồn, xốc chăn chuẩn bị xuống giường.

Nhưng nháy mắt khi xốc chăn, đôi mắt cô trợn tròn, gần như là hét lên một tiếng theo phản xạ có điều kiện.

"Quần...! Quần áo tôi đâu!!!"

"Không phải trên người chị sao?"

Lục Tâm Du cúi đầu, đôi mắt nhìn chằm chằm quần áo trên người mình.

Một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, khó khăn lắm mới che đến đùi cô...

Lục Tâm Du đột nhiên cảm thấy mình sắp phát điên, cô ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Lâm Thâm, hàm răng cắn chặt, giọng rít ra từ kẽ răng, "Cậu, cởi, quần, áo, tôi?"

Lâm Thâm nở nụ cười thiếu đòn, nhướng mày nói: "Không thì sao? Nôn ra cả người, không thay mà trực tiếp ngủ à?" Anh dừng lại một giây, đôi mắt trở nên thâm thúy, đột nhiên cúi người, mặt gần như là dán vào mặt Lục Tâm Du, cười nhẹ nói: "Còn nhớ hôm qua chị nôn vào đâu không?"

Hơi thở anh nóng bỏng, trái tim Lục Tâm Du lại bắt đầu đập loạn, đôi mắt nhìn anh, dần dần, ký ức về tối hôm qua trở nên rõ ràng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!